TA KHÔNG BIẾT GIA ĐẤU, CHỈ BIẾT QUYẾN RŨ PHU QUÂN
CHƯƠNG 5
Thế là ta cố tình mặc một bộ y phục vô cùng mộc mạc, thanh đạm, lượn lờ qua lại trước mặt Quý Tùy vài vòng.
Hồn vía của hắn lập tức bị ta câu mất sạch sành sanh.
Hắn còn đem hết toàn bộ tiền riêng của mình ra để bù đắp, cung phụng cho ta.
Vẫn là mấy cái chiêu cũ rích: một khóc, hai nháo, ba thắt cổ.
Là tự bản thân hắn chủ động giao nộp lên.
“Tâm can bảo bối của ta, nàng là phải mặc những bộ y phục đẹp nhất, trang điểm lộng lẫy nhất mới đúng.”
Ta cố tình ở trước mặt Quý Tùy, sai người đem đồ sang trước mặt Vân Anh mà khoe khoang, diễu võ dương oai.
Thế nhưng vạn vạn lần không ngờ tới, Vân Anh vậy mà lại vì chuyện này mà tức đến phát điên.
Nàng ta đùng đùng nổi giận xông thẳng tới trước mặt ta, giáng thẳng xuống mặt ta một cái tát nảy lửa:
“Ả tiện nhân!”
Cái tát này giáng xuống.
Ta ngây người.
Tôn ma ma cũng chết lặng tại chỗ.
Sau khi định thần lại, bà liền lao vào túm tóc, đánh nhau thành một vòng với Vân Anh.
Mấy đứa con của Vân Anh cũng xông lên theo, cùng nhau giật tóc xé áo Tôn ma ma.
Ta thì đứng một bên không ngừng gào lên:
“Dừng tay, mau dừng tay lại!”
Đến khi Quý Tùy nhận được tin báo cuống cuồng chạy tới nơi.
Đập vào mắt hắn chỉ có một mình tôi đang ôm gương mặt in hằn dấu năm ngón tay, khóc lóc đến mức không thở ra hơi.
Còn Tôn ma ma bị đánh tới mức đầu rơi máu chảy.
Vân Anh hoàn toàn không còn chút dáng vẻ đoan trang ngày thường nào nữa, nàng ta dẫn theo mấy đứa nhỏ, chẳng khác nào đám người đanh đá, chua ngoa ngoài chợ.
Trong mắt Quý Tùy tràn ngập vẻ chán ghét tột cùng.
Ta thừa cơ đứng phắt dậy:
“Không được đánh nữa.”
“Người đâu mau đến đây, cản bọn họ lại.”
Thế nhưng Vân Anh lại muốn xông lên tát ta tiếp.
Lần này, đích thân Quý Tùy đã tự mình ra tay.
Hắn tung một cú đá thẳng vào giữa ngực nàng ta.
Quý Tùy lạnh lùng phân phó:
“Trói tiện phụ này lại, quẳng ra trang trại ngoại ô cho ta.”
“Còn mấy đứa nhỏ nữa, xem được dạy dỗ thành cái dạng gì rồi.”
“Đúng là do loại nô tài sinh ra, trong xương tủy đã định sẵn là hạ tiện rồi.”
Những lời này của hắn đã hoàn toàn tuyên cáo sự chán ghét tột cùng đối với Vân Anh và mấy đứa con của nàng ta.
Vân Anh lúc này mới bừng tỉnh, thất kinh hồn vía.
Nàng ta uỳ sụp xuống đất, bò lết tới ôm chặt lấy chân Quý Tùy, khóc lóc thảm thiết một hồi.
Đáng tiếc thay, từ lâu nàng ta đã không còn là nữ tử có dung mạo xinh đẹp, tính tình hiền dịu trong lòng Quý Tùy nữa rồi.
Nàng ta bây giờ, trong mắt hắn chỉ là một mụ tức phụ thôn quê dã man, có xuất thân bỉ ổi.
Đến cả những đứa con do nàng ta sinh ra, cũng đều là giống loài hạ tiện.
“Gia, tụi nhỏ là con ruột của người mà!”
Vân Anh bỗng chốc phát ra một tiếng gào thét xé lòng đầy thê lương, nàng ta lại giãy giụa muốn lao tới ôm lấy chân Quý Tùy, nhưng đáp lại nàng ta lại là một cú đá khác của hắn.
Mấy đứa nhỏ xông vào can ngăn, suýt chút nữa cũng bị đá trúng.
Ngay thời khắc mấu chốt, Quý phu nhân nhận được tin báo mới vội vàng chạy tới, vừa chứng kiến cảnh tượng này, mặt bà ấy đã tức đến xanh mét.
Thế nhưng bà ấy vừa bước vào phòng, lập tức chĩa thẳng mũi nhọn về phía ta, chỉ thẳng vào mặt ta mà chửi rủa om sòm:
“Đều tại cái thứ hồ ly tinh như ngươi bước chân vào Quý gia ta, thì Quý gia ta mới gặp phải cái tai vạ ngày hôm nay.”
“Vốn dĩ Vân Anh và nhi tử ta phu thê hòa thuận, gia đình êm ấm, vui vẻ biết bao nhiêu…”
Quý Tùy từ lâu đã không còn là kiểu người Quý phu nhân nói cái gì là tin cái nấy nữa rồi.
Quý phu nhân trong mắt hắn lúc này, chính là một bà mẫu ác độc chuyên bắt nạt, hành hạ nương tử mới về cửa.
Quý Tùy chẳng cần nghĩ ngợi, lập tức lớn tiếng phản bác:
“Mẫu thân! Vân Anh chỉ là một thiếp thất, sao người có thể bảo nàng ta là thê tử của con chứ?”
“Thê thiếp khác biệt, đích thứ phân minh, đây chẳng phải là đạo lý người dạy con từ thuở nhỏ hay sao?”
“Chuyện này mà truyền ra ngoài, người đời sẽ nhìn nhận quy củ của Quý gia chúng ta thế nào đây?”
Quý phu nhân bị Quý Tùy chặn họng cho một câu như vậy, hai mắt trợn tròn, nghẹn lời không thốt lên được câu nào.