TÂN PHI VỪA NHẬP CUNG ĐÃ MUỐN ĐUỔI TA VÀO LÃNH CUNG

CHƯƠNG 6



Trừ phi có kẻ từ đầu đã giấu sẵn người ở trong cung.

Ta ngẩng đầu nhìn Thính Tuyết: “Phong tỏa cung điện.”

Thính Tuyết sững sờ.

Ta gằn từng chữ: “Kẻ nào dám bước ra khỏi Phượng Nghi cung nửa bước, đánh gãy chân kẻ đó.”

Nàng ấy nhìn ta, nước mắt tuôn rơi lả chả.

“Rõ, nương nương.”

Ta xoay người bước vào nội điện, lật mở ngăn chứa bí mật trên đầu giường.

Bên trong đặt một tấm kim bài cũ kỹ.

Đó là kim bài miễn tử mà Tiên đế ban cho nhà họ Thẩm.

Cũng là di vật mà phụ thân để lại cho ta trước lúc lâm chung.

Ta siết chặt kim bài, dặn Tạ Thừa Diệu: “Đi đến Thọ Khang cung tìm Thái hậu. Báo với người rằng, Bảo Bảo sẽ không khóc nữa.”

Thằng bé ngẩn ngơ nhìn ta.

Ta quét sạch những mảnh vỡ của chiếc ti giả vào trong hộp gỗ.

“Bảo Bảo sắp cắn người rồi.”

5.

Phượng Nghi cung bị phong tỏa cực kỳ nhanh chóng.

Thính Tuyết dẫn người khóa chặt tất cả cửa trước cửa sau, ngay cả trên mái nhà cũng phái thái giám lên canh chừng.

Nhũ mẫu sợ hãi rũ rượi liệt dưới đất, miệng không ngừng kêu oan.

Ta không bận tâm đến mụ ta.

Tam hoàng tử Tạ Thừa An nhát gan, sợ bóng tối, sợ người lạ. Kẻ mang thằng bé đi tuyệt đối không dám chạy xa, bằng không một khi thằng bé khóc ré lên, nửa cái hoàng cung đều sẽ nghe thấy.

Nhưng từ lúc nhũ mẫu phát hiện thằng bé mất tích cho đến tận bây giờ, hoàn toàn không có một tiếng khóc nào vọng lại.

Chỉ có hai khả năng.

Thằng bé đã bị bịt miệng.

Hoặc thằng bé căn bản chưa từng rời khỏi Phượng Nghi cung.

Ta bước đến bên cửa sổ, nhìn thấy trên bệ cửa có mấy vết chân bùn.

Dấu chân rất lớn, là dấu ủng của nam giới trưởng thành.

Thính Tuyết khẽ bẩm: “Nương nương, Phượng Nghi cung không hề có ngoại nam (đàn ông bên ngoài).”

“Vậy thì đó không phải là dấu chân.”

Ta ngồi thụp xuống, dùng khăn tay ấn thử vào dấu bùn.

Bùn ướt và rời rạc, mép ngoài không có dấu ấn bị giẫm đạp chặt xuống.

Đây là có kẻ lấy đế ủng quệt bùn rồi cố tình ấn lên.

Chỉ để đánh lừa chúng ta rằng đứa trẻ đã bị bế ra ngoài qua cửa sổ.

Ta đứng dậy: “Lục soát toàn bộ.”

Nhũ mẫu càng khóc lóc thảm thiết hơn: “Nương nương, tiểu điện hạ kim tôn ngọc quý, vạn nhất bị kinh động…”

Ta liếc mắt nhìn mụ ta.

Mụ lập tức im bặt.

Từ thiên điện đến trà phòng, từ khố phòng đến tịnh thất, toàn bộ đều bị lật tung lên để tìm kiếm, nhưng không thấy bóng dáng.

Tạ Thừa Cảnh bám sát bên cạnh ta, tay cầm thanh kiếm gỗ, sắc mặt nhợt nhạt nhưng nhất quyết không chịu rời đi.

“Mẫu hậu, đệ đệ có đau không?”

Ta xoa đầu thằng bé: “Không đâu.”

Nói xong, bước chân ta bỗng khựng lại.

Trong Phượng Nghi cung có một nơi mà không ai dám lục soát.

Tiểu phật đường.

Từ lúc ta mắc bệnh, Thái hậu đã mời cao tăng về tụng kinh cầu phúc, trong tiểu phật đường của Phượng Nghi cung lúc nào cũng thắp đèn Trường Minh (đèn không bao giờ tắt). Cung nhân sợ mạo phạm thần Phật nên ngày thường chỉ có Thính Tuyết vào trong châm dầu.

Tối nay Thính Tuyết luôn túc trực bên cạnh ta.

Phật đường đó chưa có ai bước vào.

Ta đẩy cửa phật đường.

Mùi nhang khói phả thẳng vào mặt.

Bên dưới chiếc bàn thờ, tấm rèm vải thêu chỉ vàng dày cộp khẽ động đậy.

Tạ Thừa Cảnh vừa định hô lên, ta lập tức bịt miệng thằng bé lại.

Ta chậm rãi bước từng bước tới gần, rồi mạnh tay giật phắt tấm rèm lên.

Tạ Thừa An đang cuộn tròn dưới gầm bàn thờ, miệng bị nhét giẻ, tay chân bị trói bằng những dải lụa mềm, khuôn mặt bé nhỏ nghẹn khóc đỏ bừng bừng mà không thể phát ra âm thanh.

Chân ta như nhũn ra.

Thính Tuyết lao đến tháo dây trói.

Tạ Thừa An nhào vào lòng ta, khóc nấc lên không thở nổi.

“Mẫu hậu, sợ…”

Ta ôm ghì lấy con, trước mắt tối sầm.

Lúc Tạ Thừa Diệu đưa Thái hậu đến nơi, vừa vặn chứng kiến cảnh tượng này.

Thái hậu chống gậy, tay run lẩy bẩy đến mức không cầm vững.

“Tra! Tra ngay cho ai gia!”

Nhũ mẫu bị lôi ra ngoài thẩm vấn ngay tại chỗ.

Chưa đầy nửa canh giờ, mụ ta đã khai sạch sành sanh.

Đệ đệ của mụ vướng nợ cờ bạc, bị cung nhân của Mạnh Thanh Y nắm thóp. Đối phương ép mụ giấu Tam hoàng tử vào phật đường, sau đó làm giả dấu chân ngoài cửa sổ, đợi đến khi trong cung làm ầm ĩ lên, sẽ có kẻ dâng tấu lên Bệ hạ, vu cáo ta trong lúc hoảng loạn đã làm thất lạc hoàng tử.

Thêm một canh giờ nữa, bọn chúng sẽ “tìm thấy” Tam hoàng tử.

Địa điểm chính là rừng mai bên ngoài tẩm cung của Đoan tần.

Đến lúc đó, vì Mạnh Thanh Y vừa mới cắt tay tự sát chưa lâu, bên ngoài ắt sẽ dấy lên tin đồn rằng ta vì muốn báo thù Đoan tần mà dùng chính con ruột của mình đi hãm hại ả.

Chương trước Chương tiếp
Loading...