TÂN PHI VỪA NHẬP CUNG ĐÃ MUỐN ĐUỔI TA VÀO LÃNH CUNG

CHƯƠNG 5



4.

Lần đầu tiên ta cảm nhận được, hai chữ “bệnh tật” lại có thể hóa thành lưỡi dao cứa thịt.

Sau khi Mạnh phu nhân rời đi, Thái hậu ôm ta vào lòng, vỗ vỗ lưng ta an ủi:

“A Vũ đừng sợ, không ai cướp được con của con đâu.”

Ta gật đầu.

Thế nhưng đêm hôm đó, Nhị hoàng tử Tạ Thừa Cảnh bỗng dưng sốt cao.

Nhũ mẫu bảo rằng, ban ngày thằng bé nghe được lời của Mạnh phu nhân, sau khi về phòng liền không chịu ăn uống, cứ liên tục hỏi han xem mình có bị bế đi mất không.

Thái y đến hết nhóm này đến nhóm khác.

Tạ Thừa Cảnh sốt đến mơ hồ, tay vẫn nắm chặt lấy tay ta không buông.

“Mẫu hậu, đừng đem con cho người khác.”

Cổ họng ta nghẹn đắng, chỉ biết lặp đi lặp lại: “Không cho.”

Lúc Tạ Huyền Từ vội vã chạy đến, sắc mặt chàng khó coi đến dọa người.

Chàng lập tức hạ thánh chỉ: Từ nay về sau Mạnh phu nhân vĩnh viễn không được bước chân vào cung.

Thế nhưng thánh chỉ còn chưa kịp truyền ra khỏi cửa cung, tấu chương từ tiền triều đã đưa tới.

Ba vị ngự sử liên danh dâng tấu, viện cớ Hoàng hậu bệnh lâu năm mất đức hạnh, khó đảm đương vị trí Trung cung, hoàng tử lại còn non nớt, nên chọn hiền phi khác thay thế nuôi dưỡng để an định quốc bản.

Tấu chương được đặt ngay ngắn trên án thư ở Thọ Khang cung.

Thái hậu tức đến bật cười: “Hảo một câu an định quốc bản.”

Tạ Huyền Từ trầm mặc hồi lâu.

Ta ngồi bên cạnh, ngậm ti giả bằng ngọc dương chi, lặng im nghe họ bàn bạc.

Ta hiểu chứ.

Nhà họ Mạnh sẽ không tạo phản, mà cũng không thể tùy tiện động vào.

Bọn họ chỉ muốn ép Tạ Huyền Từ thừa nhận ta không còn thích hợp làm Hoàng hậu nữa.

Chỉ cần ta lui một bước, Hậu vị sẽ bị xé ra một lỗ hổng, ba đứa con của ta cũng sẽ bị chia năm xẻ bảy.

Ta bỗng nhiên cất lời: “Bảo Bảo không làm Hoàng hậu nữa, có được không?”

Tạ Huyền Từ ngẩng phắt lên nhìn ta.

Vành mắt Thái hậu thoắt cái đã đỏ hoe: “Con nói bậy bạ gì thế!”

Ta cúi đầu: “Bọn họ đều bảo Bảo Bảo không tốt.”

Tạ Thừa Diệu nhào tới ôm chầm lấy ta.

“Mẫu hậu là tốt nhất! Bọn họ toàn là kẻ xấu!”

Tạ Huyền Từ ngồi xổm xuống trước mặt ta, nắm lấy hai tay ta.

“Thẩm Minh Vũ, nàng nghe cho rõ đây. Hoàng hậu của trẫm, chỉ có duy nhất mình nàng.”

Nhìn những tia máu hằn đỏ trong mắt chàng, ta bỗng thấy hoảng hốt bần thần.

Rất nhiều năm về trước, khi chàng chưa làm Hoàng đế, chỉ là một Thái tử ở Đông cung luôn bị quần thần soi mói bắt bẻ.

Dạo ấy, ta từng vì chàng mà đỡ một nhát kiếm của thích khách.

Vết chém kéo dài từ lưng xuống tận hông, suýt chút nữa lấy đi nửa cái mạng của ta.

Chàng gục bên giường ta rơi lệ, nói rằng kiếp này tuyệt đối không phụ ta.

Sau đó chàng đăng cơ, ta trở thành Hoàng hậu.

Rồi sau đó nữa, ta đến cả một câu nói tàn nhẫn trọn vẹn cũng lắp bắp không xong.

Nhưng ta không phải sinh ra đã hèn nhát nhu nhược.

Ngày hôm sau, Đoan tần Mạnh Thanh Y bất ngờ cắt cổ tay tự sát trong cung cấm túc.

Người không chết.

Nhưng máu chảy ròng ròng được nửa chậu.

Khi tỉnh lại ả chỉ thốt đúng một câu: “Hoàng hậu nương nương không dung nạp được ta, ta chỉ còn con đường chết.”

Tin tức nhanh chóng lan truyền lục cung.

Ngoài tiền triều, Mạnh Đạc cởi mũ quan thỉnh tội, quỳ sụp giữa đại điện dập đầu nói mình dạy dỗ con gái không nghiêm, xin Bệ hạ giáng tội.

Nhưng phía sau ông ta là cả một hàng dài võ tướng triều đình đang quỳ theo.

Không một ai mở miệng uy hiếp.

Nhưng càng im lặng, lại càng khiến người ta ngột ngạt không thở nổi.

Đêm đó, Tạ Huyền Từ bị giữ chân ở Cần Chính điện để nghị sự.

Thị vệ gác ngoài Phượng Nghi cung cũng bị điều đi một nửa, với lý do trong cung cần tăng cường tuần tra, thiếu hụt nhân thủ.

Đến giờ Hợi, nhũ mẫu của Tam hoàng tử bỗng nhiên vừa khóc vừa chạy ùa vào.

“Nương nương, Tam hoàng tử mất tích rồi!”

Chiếc ti giả ngọc dương chi trong tay ta rơi loảng xoảng xuống đất, vỡ thành hai nửa.

Nhũ mẫu quỳ sụp dưới sàn, mặt cắt không còn hột máu.

“Nô tỳ chỉ ra ngoài lấy nước ấm, lúc quay lại thì tiểu điện hạ đã biến mất. Cửa sổ mở toang, bên ngoài có dấu chân người.”

Tai ta ù đi, cả thân thể thoắt cái lạnh toát.

Tạ Thừa Diệu và Tạ Thừa Cảnh đều lao tới.

“Mẫu hậu!”

Ta vịn tay vào mép bàn, cắn mạnh đầu lưỡi.

Vị tanh của máu xộc lên giúp ta tỉnh táo lại.

Mỗi lối ra vào ở Phượng Nghi cung đều có cung nhân canh gác, Tam hoàng tử không thể nào bị đưa đi một cách vô thanh vô tức như vậy được.

Chương trước Chương tiếp
Loading...