THÁI TỬ TỪ HÔN XONG, LẠI HỐI HẬN TRÊN SÂN MÃ CẦU

CHƯƠNG 6



Vùng Nam Cảnh có một vị y sư đến Kinh thành, vì muốn đầu quân cho Thái tử nên đã dâng lên bảo vật gia truyền của mình.

Chính là đóa Hoa sen lửa kia.

Tần Tuyển nhận được tin liền bỏ cả cơm, bảo ta ở nhà ngoan ngoãn chờ đợi, hắn sẽ đi đòi về ngay.

Nhắc đến Thái tử, lòng ta luôn có điềm báo chẳng lành.

Ta và người trong lòng của chàng ta từng có xích mích, chàng ta có nguyện ý đem chí bảo này cho ta hay không còn là một ẩn số.

Thấy ta u sầu, Tần Tuyển nở nụ cười rạng rỡ với ta:

"Thục Ngôn, đợi ta về!"

Sự tràn đầy sức sống của hắn đã chạm đến trái tim ta.

"Ừm, ta đợi chàng."

Bên ngoài trời mây đen sập sùi, ta đứng bên cửa sổ, nhìn thấy Tần Tuyển đội mưa đi về.

Ta vội vàng cầm ô ra đón.

Ánh mắt hắn vương chút hơi nước của cơn mưa, giọng nói nhỏ nhẹ:

"Khi ta mở miệng cầu thuốc, nữ tử câm kia vừa vặn bước vào. Nàng ta nói, có Hoa sen lửa thì nàng ta mới có cơ hội mở miệng nói chuyện."

Những lời phía sau không cần nói thêm nữa.

Chắc chắn là đã cho nữ tử câm rồi.

Bàn tay Tần Tuyển đặt trên bàn siết chặt thành quyền:

"Hoa sen lửa vốn là thuốc đại bổ, nàng ta bị sốt cao làm hỏng giọng, bổ thế nào mà lành lại được?!"

"Rõ ràng là cố ý làm khó ta! Con mụ độc ác đó, nếu không vì người trong lòng của Thái tử biểu huynh đã chết, làm sao đến lượt nàng ta ở đây làm mưa làm gió!"

Ta lấy khăn đến lau nước mưa trên mặt cho hắn:

"Không sao cả."

Tần Tuyển ngẩng đầu, đột nhiên nắm chặt lấy tay ta, ngữ khí mang theo sự nghiêm túc chưa từng có:

"Thục Ngôn, ta đã nói rồi, dẫu có lên trời xuống đất ta cũng phải tìm về cho nàng. Ta không tin, trên đời này chỉ có mình Thái tử biểu huynh có!"

Vì trời mưa nên da thịt ta có chút lành lạnh.

Nhưng lòng bàn tay của Tần Tuyển lại rất ấm, nóng rực như lửa, kéo theo cả trái tim ta cũng dâng lên một tia ấm áp.

Ta nhìn hắn:

"Vậy ta phải tạ ơn chàng thế nào mới phải?"

Hầu kết hắn khẽ lăn động:

"Ở bên ta cả đời."

Một lúc lâu sau,

Ta lập lời hứa:

"Dốc hết khả năng của ta."

9

Kể từ ngày hôm đó, Tần Tuyển đã thay đổi.

Hắn không còn xuất hiện ở những chốn ăn chơi hưởng lạc nữa, mà một lòng một dạ nghĩ cách tìm thuốc cho ta.

Hắn đối xử tốt với ta, ta cũng muốn báo đáp lại.

Những việc ta có thể làm không nhiều, chế thuốc chính là một trong số đó.

Chưởng quầy nói, thứ ta cần đã hái về rồi.

Tiệm thuốc cách Hầu phủ không xa, ta bèn đích thân đi một chuyến.

Vừa ra khỏi cửa không lâu, ta gặp một thiếu niên bán rắn nhưng lại bị rắn cắn bị thương.

Mọi người xung quanh bàn tán xôn xao, ta tiến lên phía trước.

Ta đưa tay bắt lấy con rắn, cầm lấy con dao của thiếu niên, dứt khoát giết chết con rắn và lấy mật ra.

"Nuốt xuống, nếu trong miệng không có vết thương thì tự mình hút máu độc ra, sau đó đến chỗ này bốc một thang thuốc, có thể giữ được mạng sống cho ngươi."

Ta nói tên y quán, và bảo hắn nói với chưởng quầy cứ ghi vào tài khoản của ta.

Người vây xem vô cùng kinh ngạc.

Một nam tử cưỡi ngựa đi ngang qua cũng bị thu hút, liếc nhìn một cái.

Chỉ một cái liếc mắt đó thôi đã khiến hắn sững sờ tại chỗ.

Hắn bất chấp tất cả nhảy xuống lưng ngựa, loạng choạng băng qua đám đông trùng điệp để chộp lấy cổ tay ta.

"Là nàng! Sao nàng lại ở đây, ta tưởng... Ta, ta tưởng nàng đã chết rồi."

Ta nghi hoặc hỏi: "Ngài là?"

Nam tử bày ra vẻ mặt như tan nát cõi lòng:

"Nàng không nhớ ta sao? Ta đi chu du Thanh Châu bị người ta hãm hại, là nàng đã cứu ta một mạng."

Ta bừng tỉnh đại ngộ.

Ồ!

Người trước mắt này chính là nam tử đầu tiên mà ta cứu giúp.

Lúc đó hắn trúng độc ngất xỉu bên bờ sông, vừa vặn ta đang nghiên cứu ra phương thuốc mới, đành ngựa chết chữa thành ngựa sống, không ngờ lại cứu sống được thật.

Sau đó nam tử nọ khỏi bệnh, nói muốn tạ ơn ta.

Hắn hẹn ta ra bờ cầu, khi đó đúng vào Tết Du Thần, không biết ai đã xô đẩy một cái khiến ta ngã xuống dòng sông nước chảy xiết.

Bị cuốn đi rất xa, ta mới bám vào được một khúc gỗ mục, chật vật bò lên bờ.

Trở về nhà, ta nằm liệt giường mấy tháng trời mới có thể xuống đất đi lại.

Sư phụ nói, số mệnh ta mỏng manh, cứu người khác thì bản thân cũng sẽ bị tổn hại nghiêm trọng.

Ta tuy không tin vào số mệnh, nhưng cũng tự nhận là mình xui xẻo.

Nhìn nam tử trước mắt,

Ta nhíu mày:

"Ngươi mới chết ấy."

Nam tử tự biết mình lỡ lời, vội vàng nói:

"Sau khi nàng rơi xuống nước, ta đã phái người tìm kiếm nàng, nhưng chưa từng tìm thấy thi thể."

Chương trước Chương tiếp
Loading...