THÁI TỬ TỪ HÔN XONG, LẠI HỐI HẬN TRÊN SÂN MÃ CẦU

CHƯƠNG 7



Vành mắt hắn đỏ lên, nghẹn ngào nói:

"Ta tìm nàng tìm đến khổ sở biết bao."

Ta đang vội lấy thuốc, cũng sợ khắc tinh này lại hại ta một lần nữa, bèn vội nói:

"Báo đáp thì không cần đâu, ta còn có việc phải đi trước một bước."

Đám đông chen chúc, nhưng hắn lại không chịu buông tay ta ra:

"Từ sau cuộc gặp gỡ ở Thanh Châu, ta đã không thể nào quên được nàng, hình bóng của nàng đêm đêm đều vào trong giấc mộng của ta, cô nương, ta muốn..."

Ta kinh hãi:

"Ta đã gả cho người ta làm thê rồi, sau này ngài đừng nói những lời như vậy nữa."

Nam tử kinh ngạc, vô thức buông lỏng tay ra:

"Thành hôn rồi sao?"

Ta lách vào đám đông, nhanh nhẹn như một chú cá linh hoạt:

"Đúng vậy, ngài đừng nói những lời này nữa, kẻo lại khiến phu thê bọn ta sinh ra hiềm khích."

Lời nói của nữ tử tuy dịu dàng, nhưng thốt ra lại giống như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim nam tử.

Hắn đau đến mức khó thở, đến cả suy nghĩ cũng không thể ngưng kết lại được.

Đến khi ngẩng đầu lên, làm gì còn bóng dáng của nữ tử đó nữa.

Nam tử ngơ ngác nhìn bàn tay của mình.

Hắn lại một lần nữa bỏ lỡ nàng.

10

Khi ta về đến nhà, Tần Tuyển cũng đã trở về.

Mày mắt hắn ngập tràn ý cười, vừa nhìn thấy ta liền đón lấy.

Ta hỏi:

"Có chuyện gì mà chàng vui thế?"

Hắn thần thần bí bí bảo ta đoán thử xem.

Ta hỏi, có phải lại câu được con cá dài bằng cả cánh tay không?

Hắn "chậc" một tiếng, không thèm úp mở nữa.

Hộp gỗ được mở ra, lộ ra đóa Hoa sen lửa bên trong.

Ta suýt chút nữa thì vấp ngã.

Tần Tuyển vững vàng đỡ lấy eo ta, cả người hắn cũng ghé lại gần ta hơn một chút.

Hơi thở nóng rực phả vào vành tai ta, giọng hắn trầm thấp đầy từ tính:

"Cẩn thận một chút."

Tim ta đập thình thịch như trống gõ.

Nghĩ bụng chắc là do nhìn thấy Hoa sen lửa nên mới kích động như vậy.

Nhưng những sự kích động đó, khi nhìn thấy vẻ phong trần mệt mỏi trên gương mặt Tần Tuyển, liền tan biến ngay trong tích tắc.

Hắn ra khỏi thành nửa tháng trời, đi đâu không nói, chỉ bảo là đi tìm thuốc cho ta.

Ta chạm lên vết xước nơi đuôi mày hắn:

"Đau không?"

Hắn cúi đầu xuống, để mặc cho ta nhìn:

"Bị cành cây quẹt phải thôi, không đau."

Nhưng lồng ngực ta lại có chút khó chịu. Hoa sen lửa trăm năm khó tìm biết bao, ngàn vàng khó cầu, không biết hắn đã phải trả giá bao nhiêu mới có được.

Ta còn chưa kịp hỏi, hắn đã đưa tay bịt miệng ta lại:

"Tần Tuyển ta tuy có một thân đầy khuyết điểm, nhưng những lời nói với nàng, câu nào câu nấy đều là chân tâm."

"Đã nói là tìm về cho nàng, thì nhất định sẽ tìm về."

Ta liền ngậm miệng lại.

Đêm đó, ta thức thâu đêm thêu một chiếc túi thơm, bên trong bỏ vào những loại thảo dược đã được bào chế kỹ lưỡng.

11

Có được túi thơm, Tần Tuyển hớn hở kéo ta đi chơi mã cầu.

Nói là Thái tử đứng ra tổ chức tiệc, không đi không được.

Thực ra ta biết, hắn là muốn khoe khoang chiếc túi thơm bên hông mà thôi.

Sau khi thu xếp chỗ ngồi ổn thỏa cho ta, thiếu niên trong bộ kị trang ôm sát người cưỡi trên lưng ngựa, hăm hở tuyên bố với ta:

"Thục Ngôn, nàng cứ xem ta mang phần thưởng đầu tiên về cho nàng đây!"

Ta mỉm cười gật đầu:

"Được."

Thái tử cũng đến rồi.

Nhưng lần này lạ kỳ thay là không mang theo nữ tử câm kia.

Mày mắt chàng nhuốm vẻ u ám, khi đánh cầu chiêu nào chiêu nấy đều vô cùng nghiêm lệ.

Mọi người đều nói, là do nữ tử câm kia đã làm cho điện hạ không vui.

Bức rèm lụa bị gió thổi tung lên, bóng dáng lúc ẩn lúc hiện.

Tần Tuyển hân hoan đoạt được giải đầu tiên chạy đến trước mặt ta:

"Thế nào?"

"Rất lợi hại."

Thái tử vừa mới bước vào trận thứ hai, không nhịn được bị cuộc trò chuyện của hai chúng ta thu hút, bèn phóng tầm mắt nhìn qua.

Chàng cũng tò mò, rốt cuộc là người thế nào lại khiến Tần Tuyển thay tính đổi nết đến vậy.

Chỉ một cái liếc mắt đó thôi, liền khiến chàng gan ruột đứt đoạn.

Nữ tử đang nói cười vui vẻ với Tần Tuyển kia, chẳng phải chính là người trong lòng mà chàng ngày đêm mong nhớ đó sao!

Chàng sững sờ tại chỗ, hiếm khi bị mất hồn mất vía như vậy.

Chỉ thấy Tần Tuyển đàng hoàng ngồi xuống bên cạnh ta, hai tay dâng lên chiếc trâm vàng là phần thưởng thắng cuộc, ánh mắt ngập tràn tình yêu thương.

Ta mỉm cười cúi đầu, để mặc cho hắn cài trâm lên tóc ta.

Chương trước Chương tiếp
Loading...