THÁI TỬ TỪ HÔN XONG, LẠI HỐI HẬN TRÊN SÂN MÃ CẦU

CHƯƠNG 9



Sắc mặt Tần Tuyển lập tức cứng đờ:

"Đây là tình thú phu thê của chúng ta, biểu huynh xen vào làm gì."

Ta cũng nói:

"Đa tạ ý tốt của điện hạ. Thần phụ tuy rằng muốn có, nhưng chỉ có thứ do chính phu quân mình giành được, dùng mới không thẹn với lòng."

Khóe môi Tần Tuyển nhếch lên một nụ cười đắc ý không thể kiềm chế.

Thái tử thản nhiên thu hồi tầm mắt, uống cạn chén rượu trong tay:

"Hóa ra là ta đa sự rồi."

Tần Tuyển không hổ danh là hậu duệ của tướng môn, đường kiếm vô cùng sắc bén, chiêu chiêu bức người.

Hoàng hậu ngồi phía trên cũng có chút thất thần. Khoảnh khắc đó, bà như nhìn thấy bóng dáng phụ thân của Tần Tuyển năm xưa.

Tần gia cả đời trung liệt, sinh được năm nhi tử ai nấy đều xuất chúng, xuất sắc lạ thường. Chỉ tiếc cuối cùng chỉ còn lại một giọt máu độc nhất này.

Tần phu nhân không nỡ để nhi tử út lên chiến trường nên mới giữ hắn lại ở nhà. Tần Tuyển bất mãn nên ngày ngày ăn chơi lêu lổng, đêm không về nhà.

Nhìn thiếu niên lang hăng hái trước mắt, ta biết Hoàng hậu không gạt ta. Tần Tuyển quả thực xứng đáng với bốn chữ "thiếu niên anh tài".

Sau khi thọ yến kết thúc, Tần Tuyển bị Hoàng hậu giữ lại nói chuyện. Ta ngồi ở thiên điện chờ đợi.

Cung nữ xung quanh lặng lẽ lui xuống, một bóng người từ sau ánh đèn bước ra. Đến khi ta phát hiện thì đã quá muộn.

Thái tử từng bước áp sát, khiến ta lui không thể lui.

"Ta không biết nàng chính là đích nữ của Ngụy gia. Nếu ta biết, có đánh chết ta cũng không nỡ từ hôn."

Nhắc đến chuyện từ hôn, ta lại nhớ đến những lời chàng ta nói ngày hôm đó.

"Thần phụ thân thể nhiều bệnh, dẫu có kết thành nhân duyên e rằng cũng không sống được bao lâu. Điện hạ thân phận cao quý thế nào, sao có thể chịu cảnh góa thê chứ?"

Bị chính lời nói càn rỡ năm xưa của mình đâm trúng tim đen, giọng Thái tử khản đặc:

"Là ta có lỗi với nàng, ta không biết đó là nàng. Ta... nếu ta biết là nàng, Hoa sen lửa kia có thế nào ta cũng không đưa cho kẻ lừa đảo đó. Ta đã phái người đi..."

Ta ngắt lời chàng ta:

"Không cần đâu, phu quân của ta đã tìm được cho ta rồi."

Hai chữ "phu quân" hung hăng đâm nhói trái tim Thái tử, chàng ta như phát điên nắm chặt lấy cổ tay ta:

"Phu quân cái gì chứ! Tần Tuyển chẳng qua chỉ là một thằng nhóc ranh một lòng muốn ra chiến trường chịu chết mà thôi. Nàng tưởng hắn đối tốt với nàng là vì cái gì? Hắn là muốn cùng nàng sinh một đứa con, để lại huyết mạch rồi mới dễ dàng thuyết phục mẫu thân hắn cho ra chiến trường! Thục Ngôn, nàng vốn dĩ phải là thê tử của ta!"

"Nếu không phải tại nàng đến muộn nửa bước, ta làm sao lại..."

"Ta sẽ đi nói với phụ hoàng, để ngài thả biểu đệ ra chiến trường, còn nàng, ta tuyệt đối không nhường lại."

Lời vừa dứt, cánh cửa bỗng bị Tần Tuyển một cước đá văng.

14

Phía sau Tần Tuyển là Hoàng hậu nương nương với sắc mặt xanh mét.

"Ta kính trọng huynh là biểu huynh của ta, vậy mà huynh lại dám ngấp nghé thê tử của ta!"

Một nắm đấm nện thẳng vào mặt Thái tử, kéo theo cả chiếc ngọc bài nhận được từ ngày thành hôn rơi xuống.

Ta thừa dịp hỗn loạn thoát khỏi sự kiềm chế của Thái tử.

Bản thân vốn muốn nhanh chóng rời khỏi đây, nhưng ta nhận ra Tần Tuyển ra tay với Thái tử rõ ràng là muốn lấy mạng chàng ta. Hắn không cần mạng nữa rồi sao!

Ta vội vã kéo Thái tử ra, một mặt hướng về phía Hoàng hậu cầu cứu:

"Không, không, Tần Tuyển, chàng bình tĩnh lại đi!"

Vì Thái tử bị ta kéo lại nên không thể đánh trả, lại phải chịu thêm mấy đấm nữa.

Ta đứng chắn ở giữa, nắm đấm của Tần Tuyển vững vàng dừng lại.

"Tần Tuyển, bình tĩnh lại đi."

Lời nói nhẹ nhàng như lông hồng rơi vào đáy lòng Tần Tuyển, khiến cơn thịnh nộ của hắn lập tức dịu xuống.

Thái tử hoàn hồn, vừa định nổi giận lôi đình liền bị Hoàng hậu nghiêm khắc ấn xuống. Đối diện với ánh mắt nhìn người chết của Tần Tuyển, Hoàng hậu không khỏi run lên một cái.

"Tuyển nhi, chuyện này ta hoàn toàn không biết sự tình."

Tần Tuyển thu lại tia lệ khí:

"Thục Ngôn, nương nương, hai người ra ngoài trước đi, ta có chuyện muốn nói với Thái tử."

Thái tử chỉnh lại cổ áo:

"Mẫu hậu, người ra ngoài trước đi."

Ta vừa đi vừa ngoảnh đầu nhìn lại, Tần Tuyển trao cho ta một nụ cười an tâm.

Một khắc sau, Tần Tuyển bước ra, đáy mắt ngập tràn vẻ u ám. Cho đến khi nhìn về phía ta, khóe môi hắn mới khẽ nhếch lên:

"Thục Ngôn, về nhà thôi."

Chương trước Chương tiếp
Loading...