THANH MAI TRÚC MÃ CHẾT TRẬN, TA VẪN MẶC ÁO CƯỚI GẢ ĐI

CHƯƠNG 8



Nam đinh trưởng thành đều bị ban chết, kẻ chưa tròn bảy tuổi thì bị nhốt vào Tông Nhân Phủ, chung thân không được bước ra. An Vương phi, Minh Châu quận chúa cùng các nữ quyến khác bị phế thành thứ dân, đày đến Hoàng lăng làm bạn với vị Thái hậu ngày xưa.

Nghe nói Minh Châu quận chúa thật sự phát điên rồi.

Ả lúc khóc lúc cười, chốc thì gọi Trình Dật Ninh là phu quân, chốc lại nói Tống Tri Tiện mới là chồng mình. Trên đường đi đày đến Hoàng lăng cứ điên điên khùng khùng, cuối cùng bất thần gieo mình xuống vách núi tự vẫn, chết không toàn thây.

Kết cục của Tống gia còn thê thảm hơn. Tru di mãn môn, liên lụy cửu tộc.

Ngày hành hình, ta và Trình Dật Ninh đều đến xem.

Người Tống gia bị áp giải lên pháp trường, mặt mũi ai nấy đều tái mét. Kẻ thì khóc lóc, kẻ thì kêu oan, kẻ thì sợ hãi đến mức mềm nhũn nằm bẹp dưới đất không nói nên lời.

Tống Tri Tiện và phụ thân hắn quỳ ở hàng trên cùng, đầu tóc rũ rượi, quần áo rách nát. Đâu còn vẻ kiêu ngạo tự đắc của ngày xưa.

Ánh mắt hắn đảo liên tục qua đám đông đứng xem xung quanh. Đột nhiên, hắn nhìn thấy ta.

Cách một biển người, đôi môi hắn mấp máy vài cái, tựa như muốn nói điều gì.

Ta không đáp lại, chỉ bình tĩnh nhìn hắn.

Cuối cùng, ánh mắt hắn cũng dần trở nên trống rỗng.

Quan giám trảm vứt lệnh bài xuống đất: “Đã đến giờ——”

Ánh đao lóe sáng. Đầu Tống Tri Tiện rơi xuống.

Sau khi mọi chuyện đã lắng xuống, Trình Dật Ninh – người vừa được Hoàng thượng thưởng nóng lại được đặc ân cho nghỉ phép ở nhà – nay lại bắt đầu bận rộn.

Chàng chọn một ngày lành tháng tốt, nói muốn cùng ta thành thân lại một lần nữa.

Lúc đầu ta muốn từ chối, dù sao cũng chỉ là tình thế ép buộc, ta vốn dĩ cũng không bận tâm.

Nhưng Trình Dật Ninh lại cứng đầu vô cùng. Thế là Trình phủ và Giang phủ lại giăng đèn kết hoa, treo lồng đèn đỏ rực rỡ.

Vì Trình Dật Ninh là đệ nhất công thần trong vụ dẹp loạn An Vương mưu phản, Hoàng thượng vung tay lớn, lại phong thêm tước vị, bổng lộc cho chàng không ít.

Còn ta vì có công cứu giá nên cũng được đích thân Hoàng thượng phong làm Cáo mệnh phu nhân nhất phẩm.

Ngày đại hôn, bá quan văn võ trong triều đều đến chúc mừng, náo nhiệt vô cùng. Lần này, chính Trình Dật Ninh vận hỉ phục đỏ thắm, ngực cài hoa đỏ, cưỡi ngựa lớn đàng hoàng tử tế tới Giang phủ rước ta.

Kiệu hoa hạ xuống, rèm kiệu được vén lên. Một bàn tay với các đốt ngón tay rõ ràng vươn vào.

“Nương tử, xuống kiệu thôi.”

Giọng Trình Dật Ninh mang theo ý cười, xen lẫn sự vui sướng không thể giấu giếm.

Ta nắm lấy tay chàng. Bàn tay rất lớn, rất ấm áp, giống hệt như con người chàng.

Bái thiên địa, bái cao đường, phu thê giao bái.

Cuối cùng là đưa vào động phòng.

Trong tân phòng, nến đỏ lay động, khắp nơi đều phủ một màu đỏ rực rỡ của hỉ sự.

Trình Dật Ninh tiếp khách bên ngoài xong, khó tránh khỏi mang theo chút hơi rượu bước vào động phòng.

Chàng vô cùng hưng phấn dùng cây cân hỉ hất khăn voan đỏ của ta lên, trong ánh mắt tràn đầy sự kinh diễm. Bị chàng nhìn chằm chằm đến ngượng ngùng, ta bất giác rũ mắt xuống, hai tay vò chặt chiếc khăn lụa, trong lòng thấp thỏm. Từ sáng sớm đã dậy trang điểm, điểm phấn, không biết giờ lớp trang điểm đã lem chưa…

Trình Dật Ninh đột nhiên bế bổng ta lên, đi về phía bàn.

“Chi Chi! Mau, uống ly rượu giao bôi này đi!”

Sao chàng lại gấp gáp như vậy?

“Trời mới biết ta đợi cái ngày này bao lâu rồi, đợi đến mức chim chóc cũng sắp héo mòn cả rồi!”

“Cuối cùng cũng cưới được nương tử, viên mãn cái đêm động phòng hoa chúc này.”

Ta: “…”

Thôi bỏ đi, hôm nay là ngày đại hỉ, không nên động thai khí… à nhầm, không nên tức giận.

Dù sao tên khốn Trình Dật Ninh này, trước mặt ta mãi mãi chẳng bao giờ có chút đứng đắn nào.

Ta ngước mắt lên nhìn chàng. Trong đôi đồng tử màu hổ phách ấy phản chiếu ánh nến lung linh, cũng phản chiếu hình bóng của ta.

Ngoài song cửa sổ, trăng sáng vằng vặc, những đóa hoa dành dành đang lặng lẽ nở rộ tỏa ngát hương.

— HOÀN —

 

Chương trước
Loading...