THẾ TỬ THIÊN VỊ MUỘI MUỘI, TA GẢ CHO NGƯỜI KHÁC
CHƯƠNG 9
Tạ Từ ngẩng đầu chằm chằm nhìn bàn thờ Phật trước mặt, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười cực nhạt.
“Vì sao mẫu thân cũng không phân biệt được con và Tạ Uy? Trong lòng mẫu thân, con vĩnh viễn không sánh bằng Tạ Uy, có phải không?”
Chàng ta đứng dậy, dùng ánh mắt vừa oán hận vừa mang theo một sự khao khát thầm kín nào đó nhìn Hầu phu nhân.
Hầu phu nhân thất thần, ngẩn ngơ, trong lòng trong mắt đều là nỗi hoài niệm dành cho Tạ Uy.
“Ta chăm sóc con bao năm qua, con còn vướng bận chuyện này làm gì?”
Tạ Từ biết, cả đời này chàng ta sẽ không bao giờ nhận được câu trả lời vừa ý.
“Ôn Tuyết Đình, là của con.”
Hầu phu nhân tức giận đến mức mất cả bình tĩnh: “Tạ Từ, nếu Uy nhi còn sống, ta chắc chắn sẽ để mặc con làm loạn, nhưng nay Hầu phủ vẫn còn một thứ tử, con ngồi không vững vị trí Thế tử, đương nhiên sẽ có kẻ khác ngồi thay.”
“Lẽ nào con muốn liên lụy đến cả Yên nhi sao?”
Ngón tay Tạ Từ cuộn lại.
Hầu phu nhân liền biết chàng ta đã động lòng.
“Ta nhất định sẽ tìm cho con một cô nương tốt tài mạo song toàn.”
13
Gần đến ngày xuất giá, muội muội càng quấn quýt lấy ta.
Sợ ta sẽ bỏ rơi muội ấy.
Tạ Từ đến tìm mấy bận.
Đều bị muội muội chặn lại.
Muội ấy nói: “Đại tỷ của muội sắp lấy chồng rồi, Thế tử đến quấy rầy mãi sẽ làm ảnh hưởng đến thanh danh đại tỷ.”
Tạ Từ nhìn chằm chằm muội ấy hồi lâu, bỗng có cảm giác bị phản bội.
Chàng ta cười khẩy: “Không phải muội từng nói muốn làm thiếp cho ta sao?”
Ánh mắt Tạ Từ khinh miệt rẻ rúng.
Sắc mặt muội muội trở nên khó coi.
Nghe vậy, ta bước đến cạnh muội muội: “Thế tử dạo này có phải mắc chứng mất ngủ, tinh thần hoảng loạn rồi không, Nghênh Đông nói lời này khi nào?”
Sắc mặt Tạ Từ trắng đi vài phần.
Căn bệnh mất ngủ của chàng ta, mãi đến năm thứ hai thành thân với chàng ta ta mới phát hiện ra.
Tạ Từ ngồi ở đầu giường, đờ đẫn nhìn chằm chằm con hổ bông đã bị khâu vá vô số lần trong tay.
Đầu bù tóc rối, khóc lóc nỉ non, thỉnh thoảng lại cười như điên dại.
Lẩm nhẩm thì thầm: “Tại sao lại đối xử với ta như vậy?”
Đến ban ngày lại khôi phục dáng vẻ bình thường.
Chàng ta thường xuyên dùng thứ thuốc gây nghiện tên Ngũ thạch tán.
Đến năm ta chết, cơ thể Tạ Từ càng ngày càng suy nhược.
Ngay cả chiếc thìa súp cũng cầm không vững.
Tạ Từ rũ mắt, xoay người rời đi.
Muội muội thở dài: “Thế tử ca ca chắc chắn rất buồn.”
“Tất cả mọi người đều nhìn Tạ Uy, sẽ không ai để ý đến Tạ Từ.”
Đến những trưởng bối hiện nay cũng chỉ biết Thế tử Hầu phủ tên là Tạ Uy.
14
Vào ngày xuất giá, mẹ ta ở Giang Nam xa xôi lén lút chạy lên.
“Cha con không thể đến được.”
Mẹ ta cài chiếc trâm mạ vàng do chính tay bà làm lên búi tóc ta: “Tuyết Đình đã thành đại cô nương rồi.”
Hốc mắt bà rưng rưng lệ.
Muội muội nhào vào lòng Di nương, một mực kể lể than thở.
Cổ họng ta nghẹn lại, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Nương.”
“Hửm?”
Ta chỉ muốn gọi bà.
“Con yên tâm, của hồi môn của con và Nghênh Đông đều giống nhau, mẹ chưa bao giờ thiên vị.”
Mẹ sẽ thiên vị ta, nhưng muội muội cũng không để tâm.
Muội ấy có Di nương thương yêu.
Di nương chỉ có một đứa con gái là muội ấy, hận không thể móc cả tiền dưỡng lão đem hết cho muội ấy.
Hầu phu nhân dẫn theo Tạ Yên nói thêm với ta vài lời tri kỷ.
“Giờ lành đã đến!”
Khoảnh khắc nắm lấy tay Bùi Giới, ta vẫn còn chút bàng hoàng.
Không ngờ, đời này thực sự gả cho chàng.
Đêm tân hôn, bên ngoài ồn ào náo nhiệt.
Bùi Giới vén khăn voan đỏ của ta lên.
Chàng uống rượu, đáy mắt dâng lên một tầng nước mỏng, cúi người kề sát mũi ta, giọng nói trong trẻo mang theo vẻ lười biếng của người say: “Phu nhân.”
Tai ta nóng bừng.
Bùi Giới bắt đầu tháo dỡ trâm cài tóc cho ta.
Sau đó tựa cằm lên vai ta, ngủ thiếp đi.
Người đọc sách tửu lượng thật kém.
Ta phì cười, đẩy chàng nằm xuống giường.
15
Sáng sớm hôm sau, ta mới nhớ ra chuyện muội muội đã lừa gạt dụ dỗ tiểu đồ đệ của đại phu giữ lại bên cạnh mình.
Hiện giờ muội ấy vẫn đang sống ở Hầu phủ.
Ta định đứng dậy thì một cánh tay vòng qua vai ta.
Ta nghiêng đầu, chạm phải ánh mắt của Bùi Giới.
Chàng có chút ngượng ngùng.
“Mẹ ta không cần thỉnh an đâu, nàng cứ ngủ thêm một lát đi.”
“Bùi Giới.”
“Ừm.”