THỨ MUỘI LÀ THẦN NỮ, NHƯNG LẠI LẤY CẢ NHÀ TA LÀM VẬT TẾ

CHƯƠNG 10



Chủ soái nước Nguyệt mắc chứng quáng gà, cứ đến ban đêm là hoàn toàn không nhìn thấy gì.

Chuyện này là do những binh sĩ kia trong lúc hành hạ ta vô tình tiết lộ. Khi ấy chiến sự đã kết thúc, bí mật này mới bị lộ ra.

Chỉ tiếc, khi đó hối hận cũng đã muộn.

Còn hiện tại, vừa hay có thể lợi dụng điểm này để đánh bại bọn họ.

Ta đem tin tức này nói cho Mộc Liên Thành biết.

Mộc Liên Thành lúc này đã vô cùng tin tưởng lời ta.

Huynh lập tức căn cứ vào tin tức ấy mà bày binh bố trận.

Đến đêm, huynh dẫn binh từ phía sau đánh úp, nhân lúc chủ soái không nhìn thấy, trực tiếp bắt sống hắn.

Chủ soái nước Nguyệt bị bắt, quân sĩ lập tức mất sạch ý chí chiến đấu.

Bọn họ trực tiếp đầu hàng.

Rút lui khỏi lãnh thổ nước Dạ.

Đại quân chúng ta đại thắng.

Mộc Liên Thành đem toàn bộ công lao của trận thắng này, đều quy về cho ta.

Binh sĩ nơi biên quan cùng bách tính đồng loạt quỳ xuống trước mặt ta.

“Chân thần nữ giáng thế, phù hộ nước Dạ!”

Khoảnh khắc bọn họ quỳ xuống, hào quang rực rỡ tràn ngập khắp bầu trời, tiếng phượng hoàng vang vọng.

Trong tầng mây nơi chân trời, hiện lên bóng dáng của tiên nhân.

Lần này, hắn đã lựa chọn ta.

Hắn giáng xuống phúc trạch, giúp ta chính thức bước lên ngôi vị thần nữ.

18

Trở về hoàng thành.

Ta khoác hồng y, cùng Mộc Liên Thành song song cưỡi ngựa tiến vào.

Dưới chân hoàng thành, Dạ Vô Hận đã dẫn người chờ sẵn từ rất sớm.

Khi nhìn thấy ta, hắn bước bộ tiến lên.

“Nhan Nhan, trẫm đã đợi nàng ở đây rất lâu rồi.”

Trên gương mặt hắn là nụ cười mà ta chưa từng thấy bao giờ.

Ta ngẩng đầu, nhìn về phía tường thành nơi Mộc Tâm Vãn đã bị treo gần tròn một tháng.

Lúc này, nàng đã không còn vẻ tinh xảo xinh đẹp ngày trước.

Bạch y trên người trải qua gió sương nắng gắt đã ngả màu xám xịt, da nứt nẻ, môi khô khốc.

Nàng hấp hối nhìn về phía chúng ta.

Ta cúi đầu, khẽ mím môi.

“Bệ hạ chờ ta làm gì? Ta đã không còn là hoàng hậu nữa rồi.”

Dạ Vô Hận thoáng sững người, rồi bật cười.

“Trẫm nhớ rằng trẫm chưa từng nói sẽ phế hậu. Nàng vẫn là hoàng hậu của trẫm. Nhan Nhan, đều là lỗi của trẫm, trước kia đem cá tạp xem như trân châu, không biết rằng nàng mới là thần nữ chân chính. Nàng từng cứu trẫm, chúng ta vốn dĩ nên là một đôi. Mọi chuyện bây giờ chẳng qua chỉ là quay về quỹ đạo vốn có mà thôi.”

Hắn hoàn toàn không để tâm việc những lời này sẽ truyền đến tai Mộc Tâm Vãn.

Tình yêu từng được thề non hẹn biển kia, đến lúc này, bỗng hóa thành một trò cười.

Trong mắt quân vương, quyền lực mới là thứ quan trọng nhất.

Vì bản thân mình, một giả thần nữ đã không còn giá trị lợi dụng, vốn chẳng đáng bận tâm.

Mộc Tâm Vãn vốn đã ở bên bờ cái ch/ế/t.

Nghe những lời của Dạ Vô Hận, nàng dốc hết chút hơi tàn còn sót lại, hỏi một câu cuối cùng.

“A Hận, chàng… có từng thật lòng yêu th/i/ế/p hay không?”

Dạ Vô Hận thậm chí còn không buồn ngẩng đầu lên, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn ta.

“Người trẫm yêu, chỉ có cô gái năm xưa từng cứu trẫm khi còn nhỏ. Trong lòng trẫm chỉ có Nhan Nhan. Còn với nàng, chẳng qua chỉ là một màn giả vờ mà thôi.”

Giả vờ.

Một câu nói thật hay.

Trong lòng ta cười lạnh.

Mộc Tâm Vãn nghe được câu trả lời ấy, phun ra một ngụm m/á/u đen.

Nàng gào lên trong tuyệt vọng.

“Ta mới là thần nữ! Ta là thần nữ! Các ngươi nhất định sẽ gặp báo ứng!”

Rồi nàng tắt thở.

Nhưng dù là như vậy, nàng vẫn không đổi được lấy dù chỉ một ánh nhìn của Dạ Vô Hận.

Hắn chỉ lạnh lùng ra lệnh, giọng đầy chán ghét.

“Mộc Tâm Vãn mạo danh thần nữ, làm chậm trễ quân tình. Treo xác ba ngày, để răn đe thiên hạ.”

Đứa muội muội thứ của ta, cho dù đã ch/ế/t, cũng không có nổi một kết cục tử tế.

Thật đáng thương.

19

Ta được Dạ Vô Hận dùng kiệu tám người khiêng, long trọng rước vào hoàng cung.

Huynh trưởng được phong làm đại tướng thống lĩnh kỵ binh.

Gia tộc theo đó mà thăng tiến.

Trong cung trên dưới đều bận rộn chuẩn bị y phục cho đại lễ phong hậu của ta.

Còn ta, lại hiếm hoi được nhàn rỗi.

Ta đích thân nấu một nồi cháo, mang đến cho Dạ Vô Hận.

Khi ta đến, hắn đang xử lý tấu chương.

Thấy ta, hắn đặt mọi việc sang một bên, nhận lấy bát cháo từ tay ta.

“Sao lại đến đây? Có phải thấy quá buồn chán không? Hay là để trẫm cùng nàng xuất cung dạo chơi?”

Những điều này, trước kia đều là thứ Mộc Tâm Vãn thích nhất.

Nàng thích nhìn Dạ Vô Hận xoay quanh mình.

Thích dáng vẻ hắn vì nàng mà bỏ bê triều chính.

Chương trước Chương tiếp
Loading...