THỨ MUỘI LÀ THẦN NỮ, NHƯNG LẠI LẤY CẢ NHÀ TA LÀM VẬT TẾ
CHƯƠNG 11
Nàng ta cho rằng như vậy mới có thể chứng tỏ Dạ Vô Hận yêu nàng.
Nhưng ta thì không thích.
Ta múc cháo, hai tay nâng lên đưa cho Dạ Vô Hận.
“Thần nữ thì không có gì, chỉ là chiến sự vừa yên, bệ hạ hẳn sẽ rất vất vả. Thần nữ đặc biệt nấu chút cháo mang tới cho bệ hạ, xin bệ hạ uống lúc còn nóng.”
Dáng vẻ dịu dàng, hiểu chuyện của ta khiến Dạ Vô Hận vô cùng hài lòng.
Hắn nâng bát cháo lên, uống cạn không chừa lại một giọt.
Nửa tháng sau, chính là đại điển phong hậu.
Trong suốt nửa tháng ấy, gần như ngày nào ta cũng tự tay nấu một bát cháo, mang đến cho Dạ Vô Hận.
Mỗi lần, hắn đều vui vẻ uống hết.
20
Ngày cử hành đại điển phong hậu, trời còn chưa sáng, ta đã bị kéo dậy để trang điểm.
Ta cùng Dạ Vô Hận bước lên đài tế thiên.
Nghi thức tế thiên vừa kết thúc, trên bầu trời liền xuất hiện một vị tiên nhân.
Đạp không mà đến.
Phất tay một cái, phúc trạch giáng xuống.
“Thần nữ giáng thế, che chở các ngươi.”
Dứt lời, tiên nhân liền biến mất giữa không trung.
Mọi người đồng loạt quỳ xuống.
“Cung nghênh thần nữ, phù hộ nước Dạ! Thần nữ hoàng hậu vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”
Ngay cả Dạ Vô Hận cũng kích động nắm lấy tay ta.
“Nhan Nhan, có được nàng là phúc phận của trẫm, cũng là phúc phận của nước Dạ!”
Ta khẽ mỉm cười, nhìn sắc mặt đã hơi tái nhợt của hắn, nhẹ giọng đáp lại.
“Đó cũng là phúc phận của th/i/ế/p.”
21
Đại điển kết thúc, tiếng vạn tuế còn vọng rất lâu trong không trung.
Khi bách quan lui hết, tế đài trở nên trống trải, gió thổi qua tầng tầng bậc đá, cuốn theo mùi hương trầm chưa tan. Ánh sáng vừa rồi rực rỡ đến mức khiến người ta quên mất một điều rất đơn giản:
sau thần tích, vẫn là nhân gian.
Dạ Vô Hận nắm tay ta rất chặt.
Bàn tay ấy từng lạnh lẽo, từng tàn nhẫn, từng dễ dàng quyết định sinh tử của vô số người. Nhưng giờ phút này, hắn lại có chút run nhẹ, như thể sợ chỉ cần buông ra, tất cả những gì vừa đạt được sẽ tan biến như mây khói.
“Ngày hôm nay…”
Hắn dừng lại một chút, giọng trầm xuống,
“Trẫm đã chờ rất lâu.”
Ta nhìn hắn.
Không còn là ánh nhìn của người tính toán, cũng không phải của kẻ si mê. Trong mắt Dạ Vô Hận lúc này, có mệt mỏi, có tỉnh táo, có cả một thứ mà trước kia ta chưa từng thấy rõ — sự dè dặt của một người vừa nhận ra mình đã từng đi quá xa.
“Bệ hạ đang sợ điều gì?” ta hỏi khẽ.
Hắn im lặng rất lâu.
Rồi cuối cùng, Dạ Vô Hận buông tay ta ra, quay người nhìn về phía kinh thành dưới chân tế đài. Vạn mái nhà nối tiếp nhau, khói bếp mờ mịt, sinh tử, vui buồn, đều ở đó.
“Trẫm sợ,” hắn nói chậm rãi,
“sợ mình lại một lần nữa, dùng quyền lực để ép buộc điều không nên ép.”
Ta hơi sững lại.
Đó không phải là lời một bạo quân quen miệng nói ra.
Đó là lời của một người đã nhìn thấy hậu quả, và bắt đầu học cách sợ chính mình.
“Trẫm từng cho rằng, chỉ cần ngồi vững trên ngôi vị này, thiên hạ sẽ thuận theo ý trẫm. Nhưng những năm qua…”
Hắn khẽ cười, nụ cười rất nhạt,
“Trẫm mới hiểu, kẻ làm vua nếu không giữ được giới hạn, thì thứ mất đi đầu tiên chính là lòng người.”
Gió thổi mạnh hơn.
Phượng bào trên người hắn khẽ lay động, nặng nề mà trang nghiêm. Ta chợt nhận ra, lần đầu tiên, Dạ Vô Hận không đứng ở vị trí “trên cao nhìn xuống”, mà là đứng giữa nhân gian, nhìn thẳng vào chính mình.
“Thần nữ,” hắn quay lại gọi ta, nhưng giọng đã khác,
“Trẫm biết, danh xưng này có thể khiến nàng không còn là chính mình.”
Ta không đáp ngay.
Một lát sau, ta mới chậm rãi nói:
“Thần nữ là do bách tính cần.
Hoàng hậu là do bệ hạ lựa chọn.
Nhưng Nhan Nhan…”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn,
“là do th/i/ế/p tự mình quyết định.”
Dạ Vô Hận khẽ chấn động.
Hắn hiểu.
Hiểu rằng từ khoảnh khắc này trở đi, ta không còn là quân cờ, cũng không phải vật sở hữu, càng không phải công cụ để trấn an lòng dân.
“Trẫm sẽ sửa.”
Hắn nói rất dứt khoát.
“Luật pháp, triều chính, cả chính bản thân trẫm.”
“Không phải vì thần tích hôm nay, mà vì trẫm không muốn nước Dạ sau này lại cần đến một thần nữ khác để che đậy sai lầm của quân vương.”
Ta không cười.
Nhưng trong lòng, lần đầu tiên sau rất nhiều kiếp, không còn hận.
Bởi vì có những kết cục không cần m/á/u đổ.
Chỉ cần một người chịu tỉnh, và một người không còn muốn bị hi sinh.
Mặt trời dần lên cao.