TIỂU CÔNG CHÚA LÃNH CUNG NGỬI THẤY LÒNG NGƯỜI
CHƯƠNG 6
“Không được ăn!”
Thấy mặt mũi ta nhăn nhó, ngài khựng tay lại.
“Vì sao?”
Ta ghé vào tai ngài, bằng chất giọng trẻ con mềm mại nhưng vô cùng trịnh trọng:
“Cha, vừa nãy trên đường có một cung nữ chặn ta lại đòi kiểm tra bánh. Ta không quen cô ta, trước nay toàn là thái giám bá bá kiểm tra thôi, cô ta là người xấu đó.”
“Ta sợ bánh bị cô ta chạm vào, cha ăn sẽ bị đắng, sẽ khó chịu trong người.”
Lời vừa dứt, vẻ ôn hòa trên mặt phụ hoàng lập tức tan biến.
Hơi đắng nhàn nhạt quanh người ngài ngưng tụ thành một luồng khí lạnh lẽo khó phát hiện, nhiệt độ trong ngự thư phòng dường như cũng giảm đi vài phần.
Ngài ôm ta chặt hơn, dùng vạt áo rộng lớn bọc kín lấy ta, giọng rất nhỏ, chỉ đủ hai người chúng ta nghe thấy:
“A Hà ngoan, chuyện này là bí mật nhỏ của hai chúng ta, không được nói cho bất kỳ ai, kể cả nương, biết chưa?”
“Sau này, con vẫn cứ mỗi ngày mang bánh hoa quế nương làm đến cho cha.”
“Nếu có ai cản con lại đòi kiểm tra, con cứ để cho người đó kiểm, đừng nói với người khác, có được không?”
Ta nghiêng đầu, cái hiểu cái không, nhưng vẫn dùng sức gật đầu.
“Vâng, A Hà biết rồi, A Hà sẽ giữ bí mật.”
Cha bảo ta đưa thì ta đưa, chỉ cần có thể giúp ngài trở nên ngọt ngào, chuyện gì ta cũng nguyện ý làm.
**10**
Một tháng sau, tin tức phụ hoàng bệnh nặng nguy kịch truyền khắp hoàng thành.
Ta quỳ bên giường phụ hoàng, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay ngài, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Ta không dám khóc lớn vì sợ ồn ào đến ngài, chỉ dám sụt sùi nấc nhẹ, hai vai cứ run lên từng hồi.
Phi tần, thái y quỳ rạp kín cả cung điện, đến thở cũng không dám thở mạnh.
Trong điện tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở dồn nén của mọi người và tiếng khóc thút thít của ta.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, tiếng la hét chém giết vang trời đã truyền tới từ ngoài điện.
Là Nhị hoàng tử dẫn người đến.
Hắn ta là con trai của Quý phi.
Hắn đứng bên ngoài điện lớn tiếng hô, giọng điệu vô cùng ngông cuồng:
“Phụ hoàng, nhi thần đến hộ giá! Mau sai người mở cửa điện, để nhi thần tóm gọn đám tặc tử hại người!”
Quý phi vốn đang nằm sấp dưới đất khóc lóc, bỗng ngồi thẳng dậy, vẻ bi thương trên mặt biến mất sạch sẽ.
Mùi hôi thối trên người bà ta nồng nặc hơn bất cứ lúc nào trước đây.
Bà ta đạp trên đôi hài hoa bồn để, bước từng bước đến trước mặt Vương thái y.
“Vương thái y, bệ hạ rốt cuộc là mắc bệnh gì, hôm nay ngươi phải bẩm báo sự thực, nếu có nửa lời dối trá, cả nhà ngươi đừng hòng sống sót!”
Vương thái y cả người run rẩy, mặt không còn giọt máu, dập đầu thật mạnh xuống đất.
“Bẩm nương nương, bệ hạ là trúng âm độc mãn tính, chất độc này có trong bánh hoa quế tiểu công chúa dâng lên mỗi ngày!”
“Là công chúa muốn hại hoàng thượng!”
Nghe thấy câu này, ta cứng đờ cả người.
Ta chỉ muốn cha trở nên ngọt ngào, ta chưa từng muốn hại ngài cơ mà.
Nước mắt nghẹn ứ nơi cổ họng, không lên không xuống được, nghẹn đến mức ngực ta đau nhói.
Gương mặt Quý phi nháy mắt vặn vẹo như ác quỷ, chỉ tay vào ta và nương.
“Độc phụ! Nghiệt chủng! Thứ dơ bẩn bò ra từ lãnh cung mà cũng dám mưu sát quân chủ! Thật là dã tâm lang sói, tội đáng vạn tử!”
Bà ta lớn tiếng ra lệnh cho đám cung nhân xung quanh.
“Lôi hai tiện nhân này xuống cho ta! Đợi Nhị điện hạ vào cung, sẽ đem chúng ra lăng trì xử tử, thiên đao vạn quả, một đứa cũng không để lại!”
Hai cung nhân lập tức nhào tới, bàn tay thô ráp tóm chặt lấy nương, dùng sức lôi xềnh xệch ra ngoài điện, cánh tay nương bị siết đến đỏ bầm.
Ta sợ hãi nhắm chặt mắt, hai tay bám rịt lấy thành giường của phụ hoàng, khóc nấc lên gần như không thở nổi.
“Phụ hoàng.”
Ta nhỏ giọng gọi, chóp mũi vẫn còn ngửi thấy mùi đắng trên người ngài càng lúc càng đặc quánh, đặc đến mức không thể hòa tan.
Quý phi cười sảng khoái, trên mặt đầy vẻ đắc ý, quay người định ra mở cửa điện.
Chỉ cần cánh cửa này mở ra, Nhị hoàng tử sẽ xông vào.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay bà ta chạm vào cửa điện, một giọng nói lạnh thấu xương vang lên từ phía sau lớp màn che trên giường bệnh.
“Trẫm còn chưa chết, từ khi nào đến lượt Quý phi làm chủ?”
Tay Quý phi cứng đờ giữa không trung, cả người như bị sét đánh.
Phụ hoàng vốn dĩ đang thoi thóp trên giường, giờ phút này lại chậm rãi mở mắt.
**11**
Quý phi lẩy bẩy cả người, lảo đảo lùi lại hai bước, ngã bệt xuống đất.
“Bệ hạ! Người trúng độc rồi! Là hai mẹ con ả ta hại người, là chúng dùng bánh hoa quế hạ độc!”
“Ta lập tức thay hoàng thượng trừ khử tiện nhân này!”
Mùi thối trên người bà ta càng lúc càng nồng, hòa lẫn với sự sợ hãi tột độ.
Phụ hoàng không thèm nhìn bà ta, chỉ vén màn bước ra, đưa bàn tay to ấm áp cẩn thận bế ta từ dưới đất lên.
Ngài dùng ngón tay dịu dàng lau đi những vệt nước mắt trên mặt ta, rồi vuốt lại vạt áo nhăn nhúm của ta cho phẳng phiu.
Ngài hạ lệnh đem hai tên cung nhân vừa lôi kéo nương ta ra ngoài đánh ch/ết.