TÔI CHUYỂN 100.000 TỆ, HỌ NÓI TÔI CHỈ CHO 300

CHƯƠNG 22



 “Tình Tình à, đời người, điều quan trọng nhất không phải người khác nhìn cháu thế nào, mà là cháu có coi trọng bản thân mình hay không.”

Tôi nắm chặt bức thư, ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đêm đã khuya lắm rồi, ánh đèn đường trong khu phố cổ tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, phía xa thỉnh thoảng có tiếng chó sủa, mọi thứ đều tĩnh lặng lạ thường.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng cảm thấy, những oán hận và uất ức cuộn trào trong lòng bấy lâu nay, như đang được xả hơi từng chút một.

Nỗi đau vẫn còn, nhưng không còn nhức nhối, gai góc như trước.

Bốn mươi ngày sau khi bác trai qua đời, vụ án chính thức được chuyển sang Viện Kiểm sát để khởi tố.

Trần Vân bị truy tố tội Lừa đảo và Tội thu thập trái phép dữ liệu hệ thống thông tin máy tính. Lý Bác thì gánh thêm tội Lạm dụng chức quyền và Biển thủ tài sản.

Em họ bị xác định là đồng phạm trong vụ án. Xét thấy trong giai đoạn then chốt nó đã chủ động phối hợp điều tra, khai báo thành khẩn, tích cực hoàn trả số tiền bất chính, tòa án đã xem xét giảm nhẹ và tuyên án tù treo.

Ngày tuyên án, tôi không đến dự khán.

Tôi chỉ lướt xem bản án điện tử trên điện thoại, xác nhận xong tên của từng người rồi tắt trang web.

Những con số và điều khoản ấy, cũng không thể thay đổi được gì nữa.

Thứ thực sự thay đổi, là những thứ giữa chúng tôi mãi mãi không bao giờ quay lại được như xưa.

Khi vụ án vừa ngã ngũ, phòng công chứng cũng hoàn thành xong khâu thẩm tra trước khi thi hành di chúc.

Hôm đó, tôi đi một mình đến phòng công chứng nhỏ bé ấy.

Đại sảnh không đông người lắm, vài cụ già ngồi trên ghế chờ gọi số, có một cậu bé trượt ván dưới sàn, bị mẹ mắng khẽ một tiếng rồi ngoan ngoãn quay về chỗ ngồi.

Đến lượt tôi, nhân viên dẫn tôi vào một phòng riêng, lấy ra một xấp tài liệu, yêu cầu tôi xác nhận từng khoản một.

Tôi cẩn thận ký tên mình từng nét một, mỗi lần ký tên, tôi lại có cảm giác như đang nói lời từ biệt với một phần nào đó trong quá khứ.

“Cô Lâm.” Cuối cùng, nữ nhân viên đưa cho tôi một tập hồ sơ mỏng, “Đây là nội dung di chúc và bảng kê tài sản, cô xem lại một lần nữa. Nếu không có vấn đề gì, chúng tôi sẽ tiến hành thông báo cho các cơ quan liên quan để làm thủ tục sang tên và chuyển giao tài sản theo quy định.”

Tôi cúi nhìn bảng kê đó.

Hai căn nhà ở huyện, căn hộ nhỏ trên thành phố, vài khoản tiền gửi tiết kiệm, một số cổ phiếu, và mảnh đất thổ cư cũ bỏ trống từ lâu.

Những con số được xếp thành từng hàng, nhưng lại xa lạ như thể chưa từng thực sự thuộc về tôi.

“Có ai nộp đơn khiếu nại không?” Tôi ngẩng lên hỏi.

 

“Có.” Nữ nhân viên gật đầu, “Lâm Tử Hào và mẹ của cô từng đến hỏi, xem có thể khiếu nại nội dung di chúc không.”

“Kết quả thế nào?”

“Chúng tôi đã cho họ xem video ghi hình và biên bản lúc lập di chúc, bao gồm cả trạng thái và ý nguyện rõ ràng của bác cô khi ký tên.” Cô nói, “Sau khi xem xong, họ không thắc mắc thêm gì nữa.”

Tôi thử hình dung cảnh mẹ mình ngồi đây, nhìn hình ảnh của bác trai trên màn hình, không biết trong lòng bà có tư vị gì.

Bà có hối hận vì những lời cay nghiệt thốt ra trước cổng bệnh viện ngày hôm đó không?

Hay bà sẽ nghĩ rằng, chính vì tôi nhận được ngần này tài sản, nên lúc đó bà chửi tôi không oan một chút nào?

“Cô Lâm.” Nữ nhân viên khẽ gọi, “Nếu cô cảm thấy áp lực tâm lý, thực ra có thể cân nhắc việc tư vấn bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp. Rất nhiều người thừa kế đều mang tâm lý ‘không xứng đáng’ này, đó là phản ứng tâm lý bình thường.”

“Cảm ơn chị.” Tôi gật đầu.

Lúc bước ra khỏi phòng công chứng, trời đang mưa lất phất.

Những hạt mưa nhỏ li ti rơi xuống mặt đường, tạo thành những đốm nước lan dần.

Tôi mở ô, chậm rãi bước dọc vỉa hè, bước chân không nhanh không chậm.

Trên điện thoại, thông báo từ nhóm gia đình vẫn không ngừng nhảy.

Kể từ ngày vụ việc bị phát giác, gió trong nhóm đã đổi chiều một cách lặng lẽ.

Ban đầu là những lời bàn tán nửa tin nửa ngờ.

“Nghe nói vụ 10 vạn kia không phải lỗi của Tình Tình thật à?”

“Chuyện này sao lại làm rùm beng lên thế, cảnh sát khởi tố luôn rồi.”

Sau đó, có người chụp ảnh bài báo trên mạng ném vào nhóm, tựa đề là “Luật sư cấu kết với người nhà hòng chiếm đoạt di sản, lợi dụng lỗ hổng công nghệ thao túng chuyển tiền”, hình minh họa là bóng lưng mờ mờ của Lý Bác lúc bị dẫn giải.

Tôi nhìn tấm ảnh chụp màn hình đó, bỗng thấy hơi châm biếm.

Người từng đường hoàng đạo mạo đến thế, cuối cùng lại chỉ còn là một bóng dáng mờ ảo, trở thành chủ đề bàn tán lúc trà dư tửu hậu của người khác.

Sau chuyện đó, nhóm chat im ắng suốt một thời gian dài.

Không ai nhắc đến tôi, cũng không ai nhắc đến món tiền 10 vạn kia nữa.

Mãi đến tối hôm đó, mẹ tôi đột nhiên nhắn một tin vào nhóm.

“Dạo này mọi người đừng bàn ra tán vào nữa, mọi chuyện đã giao cho pháp luật xử lý, cứ để pháp luật lên tiếng đi.”

Đó là lần đầu tiên bà tỏ thái độ về chuyện này.

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn đó rất lâu, nhưng không lên tiếng trong nhóm.

Chương trước Chương tiếp
Loading...