TÔI CHUYỂN 100.000 TỆ, HỌ NÓI TÔI CHỈ CHO 300
CHƯƠNG 23
Đến gần 11 giờ đêm hôm ấy, bà bất ngờ nhắn riêng WeChat cho tôi.
“Con có đó không.”
Tôi nhìn hai chữ đó, do dự mất vài phút mới đáp lại bằng một chữ “Có”.
Rất nhanh sau đó, bà gọi thoại đến.
Tôi nhìn hình đại diện nhấp nháy trên màn hình, trong lòng rối bời, nhưng vẫn bấm nghe.
“Alo.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng bà mới cất lên.
“Con, dạo này vẫn ổn chứ.”
Giọng bà nghe có vẻ khàn, không còn cái kiểu dứt khoát thường ngày.
“Cũng ổn ạ.” Tôi đáp.
Lại là một khoảng lặng.
“Hôm đó…” Cuối cùng bà cũng mở lời, “Hôm đó ở bệnh viện, mẹ đã nói rất nhiều lời quá đáng.”
Tôi cụp mắt xuống, không tiếp lời.
“Sau đó mẹ mới biết chuyện 10 vạn kia.” Bà hạ giọng, “Cảnh sát đến nhà hỏi chuyện, cho mẹ xem sao kê, nói là con thực sự đã chuyển 10 vạn. Lúc đó mẹ cảm thấy như bị ai tát cho một cú đau điếng.”
Bà sụt sịt mũi, giọng hơi run.
“Từ nhỏ con đã lớn lên bên nhà bác trai, trong lòng mẹ luôn cảm thấy áy náy, luôn cảm thấy mắc nợ nhà bác. Cho nên khi nghe em họ con bảo con chỉ gửi 300, trong lòng mẹ càng ngột ngạt, mới hành xử nông nổi như vậy.”
“Lúc mẹ mắng con bất hiếu, mẹ có từng nghĩ đến việc ngày trước bác trai đối tốt với con thế nào không?” Tôi hỏi khẽ.
“Có nghĩ đến chứ.” Bà cười khổ, “Nhưng lúc đó, trước mắt mẹ chỉ có hình ảnh ông ấy nằm trên giường bệnh, bác sĩ giục đóng tiền, em họ con đứng khóc, bác gái con cũng khóc, đầu óc mẹ rối tung hết cả lên.”
Đầu dây bên kia vẳng lại tiếng nức nở nhè nhẹ.
“Mẹ không phải đang biện minh cho bản thân.” Bà nói, “Mẹ chỉ muốn nói với con, những lời ngày hôm đó, không nên nói ra, là mẹ sai rồi.”
Bà rất hiếm khi nhận mình sai.
Trong ký ức của tôi, bà luôn là người nói một là một, chưa bao giờ phải chịu trách nhiệm cho cảm xúc của mình.
Nghe bà thốt ra ba chữ “mẹ sai rồi”, tôi lại cảm thấy có chút luống cuống không biết phải làm sao.
“Ngày bác trai mất, con không đến bệnh viện.” Tôi nói.
“Mẹ biết.” Giọng bà trầm xuống, “Mẹ luôn ghi hận con, nói con đến nhìn mặt lần cuối cũng không tới. Nhưng mẹ không biết, lúc đó con đang một mình ở đồn công an, phải kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.”
“Ai nói cho mẹ biết vậy?” Tôi hỏi.
“Lúc cảnh sát đến nhà lấy lời khai có nhắc tới.” Bà thở dài, “Lúc đó mẹ cứ nghĩ mãi, tại sao cơ sự lại ra nông nỗi này.”
Qua điện thoại, chúng tôi đều im lặng rất lâu.
“Tình Tình.” Bà đột nhiên gọi tên tôi.
“Dạ.”
“Sau này con… còn muốn về cái nhà này không?” Bà hỏi, “Không phải vì mấy thứ nhà cửa hay tiền bạc, mà là vì… vì mẹ.”
Câu nói này như một mũi kim nhỏ, đâm chích vào một góc sâu thẳm trong tim tôi.
Tôi nhắm mắt lại, nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra trong hơn một tháng qua.
Từ việc bị cả nhà chỉ trích, đến báo cảnh sát, rồi sự thật từng chút từng chút nổi lên mặt nước, rồi bức thư của bác trai, và tờ di chúc kia.
Những hình ảnh ấy cứ liên tiếp lướt qua, giống như một bộ phim dài lê thê, khiến tôi gần như quên mất rằng, ở điểm bắt đầu của câu chuyện, tôi chỉ muốn chuyển một khoản tiền cấp cứu cho bác trai đang nằm viện.
Tôi không trả lời ngay.
Một lúc lâu sau, tôi hỏi bà: “Mẹ cảm thấy, trong cái nhà này, còn chỗ cho con ở lại sao?”
“Có.” Bà buột miệng trả lời ngay lập tức, “Con mãi mãi là con gái của mẹ, điều này vĩnh viễn không thay đổi.”
“Nhưng ngày hôm đó mẹ nói, từ nay về sau, đừng gọi mẹ là mẹ nữa.” Tôi nhẹ nhàng nhắc bà.
Đầu dây bên kia im bặt.
“Hôm đó mẹ bị giận quá mất khôn.” Bà nói khẽ, “Nếu con muốn chửi mẹ một trận, mẹ cũng cam chịu.”
Tôi đột nhiên buồn cười, một nụ cười chua xót và đầy bất lực.
“Con đã chửi mẹ rất nhiều lần rồi, ở trong lòng.” Tôi nói.
Đầu dây bên kia bật lên một tiếng cười nhẹ, trong tiếng cười có xen lẫn chút nức nở.
“Thế con chửi xong chưa?”
“Gần xong rồi.”
“Thế, có thể cho mẹ một cơ hội nữa không?” Bà hỏi.
Tôi không cho bà một câu trả lời khẳng định, cũng không nói không.
“Để sau hẵng hay.” Cuối cùng tôi chỉ nói đúng một câu như vậy.
Cúp điện thoại xong, tôi ngồi một mình trong phòng trọ rất lâu.
Cơn mưa ngoài cửa sổ rơi rả rích suốt đêm, sáng hôm sau thức dậy, không khí ngập tràn mùi lạnh lẽo ẩm ướt.
Tôi mở máy tính, tạo một tài liệu trống.
Ở dòng tiêu đề, tôi gõ vài chữ.