TÔI NGHỈ HƯU, CŨNG NGHỈ LUÔN CUỘC HÔN NHÂN NÀY
CHƯƠNG 13
Trước đây, mỗi ngày của tôi đều xoay quanh người khác — nấu cơm cho Trần Kiến Quốc phải theo khẩu vị nào, đi họp phụ huynh cho con ra sao, mua thuốc gì cho bố mẹ chồng. Lịch trình của tôi dày đặc tên của những người khác, duy chỉ không có tôi.
Bây giờ lịch trình của tôi chỉ toàn việc của tôi.
Múa, học tập, thi cử.
Ngày diễn ra cuộc thi múa, ánh đèn sân khấu của Nhà văn hóa thành phố sáng hơn ở trung tâm sinh hoạt cộng đồng gấp mười lần.
Chúng tôi đại diện cho khu phố Hồng Phong đi thi, trong số mười hai người, người trẻ nhất năm mươi mốt, người lớn tuổi nhất chính là tôi, năm mươi sáu.
Trước khi lên sân khấu, Ngô Lệ Phương nắm chặt tay tôi.
“Hồi hộp không chị?”
“Hồi hộp.”
“Em cũng hồi hộp. Nhưng hồi hộp là đúng, điều đó chứng tỏ chị đang làm một việc mà chị thực sự để tâm.”
Tiếng nhạc vang lên, ánh đèn chiếu xuống.
Ba phút rưỡi của bài múa, tôi không sai dù chỉ một động tác.
Đầu gối đau nhức, lưng mỏi nhừ, nhưng cơ thể tôi đã ghi nhớ từng nhịp điệu một cách hoàn hảo.
Ba mươi hai năm qua, chưa một ai nói cho tôi biết cơ thể tôi lại có thể ghi nhớ những điều đẹp đẽ tài tình đến thế.
Khi động tác cuối cùng khép lại, tiếng vỗ tay vang dội dưới khán đài còn lớn hơn tôi tưởng tượng gấp mười lần.
Chúng tôi đoạt giải Ba.
Một chiếc cúp nhỏ và một lá cờ luân lưu.
Ngô Lệ Phương ôm chầm lấy tôi nhảy cẫng lên mấy cái, suýt chút nữa thì trẹo cả lưng.
Năm ngày sau, kỳ thi tốt nghiệp lớp chuyên viên dinh dưỡng.
Thi viết cộng với thực hành, điểm tối đa là một trăm.
Tôi được tám mươi bảy điểm.
Ngày nhận được chứng chỉ, thầy Triệu nói trong lớp thư pháp: “Châu Mẫn Hoa, cô có thể viết một chữ khác được rồi đấy.”
Tôi chấm mực, viết một chữ “Doanh” – Chiến thắng.
Thầy liếc nhìn một cái, gật gù.
“Chữ viết đẹp hơn lần trước rồi đấy.”
Trong bụng tôi thầm nghĩ, chữ “Chiến thắng” này không phải là đánh bại một ai khác, mà là chiến thắng chính bản thân tôi.
Giành lại được những thứ mà tôi đã đánh mất suốt ba mươi hai năm cuộc đời.
Chương 26
Tháng chín, “Quỹ từ thiện Gió Xuân” giới thiệu cho tôi một công việc.
Làm cố vấn dinh dưỡng tại Trạm dịch vụ dưỡng lão của cộng đồng, phụ trách lên thực đơn dinh dưỡng cho những người già neo đơn trong khu vực.
Lương tháng hai ngàn tám, cộng với lương hưu 8.740, mỗi tháng tôi có hơn một vạn một ngàn tệ.
Không nhiều nhặn gì, nhưng tôi đi làm không phải vì tiền.
Ngày đầu tiên đi làm, trưởng trạm là một cô gái trẻ trạc ba mươi, tên là Lâm Tiểu Hạ.
“Chị Châu — à không, cô Châu! Cô đến đây bọn cháu mừng quá. Khu này có hơn bảy mươi cụ già neo đơn, chuyện ăn uống là đau đầu nhất. Người cao huyết áp thì không được ăn mặn, người tiểu đường thì không được ăn ngọt, riêng khoản kiêng khem thôi cũng phải tra bảng đối chiếu mất nửa ngày.”
“Để tôi lo.”
Tuần đầu tiên tôi đã đi thăm nhà mười hai người già neo đơn.
Đến tận nhà từng người một để đo huyết áp, hỏi han thói quen ăn uống, điền bảng khảo sát.
Có một bà cụ tên Trương, tám mươi hai tuổi, sống một mình, con gái ở nước ngoài, ngày nào bà cũng ăn mì gói.
Tôi lập cho bà một thực đơn tuần.
Thanh đạm, ít muối, giàu protein, mỗi bữa ăn đều ghi chú rõ ràng cách chế biến và định lượng.
Bà Trương cầm tờ thực đơn xem tới xem lui, rồi ngẩng lên nhìn tôi.
“Con gái à, sao con biết nhiều thế?”
“Cháu nấu ăn ròng rã ba mươi hai năm trời, cuối cùng cũng học ra được chút thành tựu đấy bà ạ.”
Bà mỉm cười, miệng móm mém chẳng còn lại mấy chiếc răng.
“Đứa con gái ngoan.”
Một buổi chiều nọ, tôi vừa từ nhà bà Trương bước ra thì tình cờ gặp một người trên đường nội khu.
Trương Lệ.
Vợ của Trần Kiến Quân.
Nhìn thấy tôi, cô ta rõ ràng chần chừ một chút, rồi đi tới.
“Chị dâu—”
Vừa gọi xong đã đổi giọng.
“Chị Châu.”
Tôi đứng lại, nhìn cô ta.
“Có chuyện gì không?”
“Em… em chỉ muốn nói với chị một tiếng.” Biểu cảm của cô ta rất phức tạp, có vẻ vừa áy náy vừa nhẹ nhõm. “Chuyện nhà họ Trần, trước đây em cũng có chỗ không phải. Những lời nói ở trong nhóm chat bảo chị đến tuổi tiền mãn kinh này nọ, đáng lẽ ra em không nên nói.”
“Không có gì đâu.”
“Còn nữa… Kiến Quốc đã dọn về căn nhà cũ rồi. Anh ta không trả nổi tiền viện dưỡng lão, bây giờ mẹ chồng chị cũng dọn về ở cùng. Một mình anh ta vừa đi chợ nấu cơm giặt quần áo vừa chăm người già, mới ba tháng mà sụt mất mười cân.”
Cô ta nói với vẻ mặt đầy ẩn ý.
Tôi nghĩ chắc cô ta đang chờ đợi tôi lộ ra biểu cảm mềm lòng hoặc là hả hê trên nỗi đau của người khác.
Nhưng tôi chẳng cảm thấy gì cả.
“Chuyện của ông ta không còn liên quan gì đến tôi nữa.”
“Vâng.” Cô ta gật đầu. “Chị Châu, chị sống thấu đáo thật đấy.”
Lúc chia tay, cô ta đi được vài bước lại quay đầu.
“À đúng rồi… cô Vương Mỹ Cầm đó, nghe nói đã rời khỏi thành phố này rồi. Sòng mạt chược đóng cửa, người cũng đi mất rồi.”
Tôi “ừ” một tiếng.
Liên quan gì đến tôi chứ?
Đèn đường bật sáng.
Tôi xách túi đồ đi làm, rảo bước trên con đường về nhà, bước chân thật nhẹ nhõm.