TRỌNG SINH RỒI, THÁI TỬ VẪN CƯỚI NHẦM TA

CHƯƠNG 4



“Ôi chao! Lúc đó ta thật sự bị hạnh phúc làm cho mờ mắt, đợi lúc tỉnh táo lại mới biết mình làm chuyện sai trái. Thế tử nói ngài ấy về sẽ xin Vương gia đến cầu thân, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng.”

Giọng A tỷ càng lúc càng nhỏ, nét mặt khó giấu được sự thất vọng.

Ta vò đầu bứt tai, trong đầu càng lúc càng rối bời.

Rốt cuộc chuyện này là thế nào?

Nếu như tình nhân của A tỷ chính là Thế tử, vậy tại sao tỷ ấy gả qua đó lại không được sủng ái?

Vương phủ cũng chưa từng truyền ra tin tức A tỷ mang thai.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Mới khiến A tỷ gả qua đó ba năm liền hương tiêu ngọc vẫn.

Dù thế nào đi nữa, tuyệt đối không thể để A tỷ gả vào Vương phủ lần nữa.

Nhưng nếu Cung Thân vương phủ tới cầu thân, phụ thân cũng không cách nào cự tuyệt.

Suy đi tính lại, chỉ có một cách.

Ta xoay người nắm chặt tay A tỷ: “A tỷ, tỷ tin ta không?”

A tỷ gật đầu không chút do dự: “Đương nhiên rồi! Hai ta từ trong bụng mẹ đã ở bên nhau, muội là người ta tin tưởng nhất.”

Ta hít một hơi thật sâu: “Ta là người từ hai mươi năm sau trọng sinh trở về…”

Ta đem toàn bộ mọi chuyện xảy ra ở kiếp trước kể lại cho A tỷ.

“Thánh chỉ ban hôn vừa đến phủ, Cung Thân vương phủ liền tới cầu thân. Phụ thân quyền thấp chức nhỏ, không thể cự tuyệt Vương phủ. Ta không biết kiếp trước tỷ ở trong Vương phủ đã xảy ra chuyện gì, nhưng nơi đó chắc chắn là một hố lửa.”

“Bây giờ chỉ có một cách, đó là… Ta sẽ thay tỷ gả vào Vương phủ!”

A tỷ ngẩn ra một lúc lâu mới phản ứng lại, lắc đầu nguầy nguậy: “Không được! Nếu Vương phủ đã là long đàm hổ huyệt, ta càng không thể để muội lấy thân mạo hiểm. Đều là do ta làm sai, ta phải tự gánh chịu. Huống hồ, ta là A tỷ…”

Ta phì cười: “Đúng! Bây giờ tỷ là A tỷ của ta, nhưng linh hồn ta đã gần bốn mươi tuổi rồi, lại còn sống sót được hơn hai mươi năm ở nơi ăn thịt người như Hoàng cung.”

“Thủ đoạn và tâm trí của ta trưởng thành hơn tỷ nhiều. Tỷ yên tâm, ta không phải đi chịu chết đâu. Lý Tùy cũng chỉ là một thằng ranh con chưa tới hai mươi tuổi, bản cung không sợ hắn!”

Ta bày ra phong thái uy nghi của Hoàng hậu kiếp trước.

Trong mắt A tỷ hiện lên vẻ sùng bái, chần chừ hỏi: “Thật sự không sao chứ?”

Ta gật đầu thật mạnh.

A tỷ rốt cuộc cũng xua tan được nỗi lo, gật đầu đồng ý.

07

Nếu đã muốn tráo đổi tân nương, thì vóc dáng hai người không thể chênh lệch quá nhiều.

A tỷ lại phải tăng cân.

Nhưng sau khi biết chuyện kiếp trước, tỷ ấy có chút u uất, khẩu vị cũng kém đi.

Ta đành phải ép cân thêm một chút nữa.

Nhịn đói suốt một ngày.

Buổi chiều, Thái tử đích thân mang thánh chỉ ban hôn tới.

Tuyên chỉ xong, hắn gọi ta ra một góc riêng, lấy ra một gói giấy dầu, mở ra thì thấy bên trong là một phần ngỗng quay.

“Là Vương ngự trù làm ngỗng quay, vẫn còn nóng hổi đấy, mau ăn đi!”

Kiếp trước, sau khi ta tiến cung, món ta thích ăn nhất chính là ngỗng quay do Vương ngự trù làm.

Lý Thận phát hiện ra, liền lấy cớ ngỗng quay nhiều dầu mỡ, không có lợi cho ta giữ gìn vóc dáng, cấm ta không được ăn nữa.

Hắn còn vin cớ Vương ngự trù tuổi tác đã cao, trực tiếp bắt người cáo lão hồi hương.

Sau này, vị Quý phi mà hắn sủng ái lại thích ăn ngỗng quay.

Ngự trù trong cung tranh nhau nịnh bợ mà làm, ta cũng mượn cơ hội ăn được vài lần.

Nhưng đều không phải hương vị mà Vương ngự trù làm ra.

“Cô vẫn còn nhớ sở thích của nàng, cảm động lắm rồi phải không! Lần này nàng tiến cung, cô sẽ bảo Vương ngự trù ngày nào cũng làm cho nàng.”

Hương thơm của ngỗng quay chui tọt vào khoang mũi.

Ta lại dùng sức siết chặt nắm đấm.

Lúc ta muốn ăn thì không cho ăn, bây giờ ta phải ép cân thì lại đưa mắt ngóng trông đem tới.

Lúc nào cũng không đúng thời điểm như vậy!

Ta dời tầm mắt: “Điện hạ thứ tội, thần thiếp đang ép cân, không tiện dùng những đồ nhiều dầu mỡ.”

Lý Thận sửng sốt một chút: “Cô đã bảo nàng bây giờ thế này là rất tốt rồi, cớ sao phải ép cân?”

Ta cúi đầu, làm bộ hờn dỗi e thẹn.

Chương tiếp
Loading...