TRỌNG SINH TRỞ VỀ, TA QUYẾT KHÔNG LÀM CHÍNH THÊ CỦA HẮN

CHƯƠNG 17



Hắn mỗi tháng đều đưa thuốc, đưa sách, đưa tin tức tới trang tử, đó là ân.

Hắn vẽ tấm dư đồ ấy, từng dịch trạm đều đánh dấu rõ ràng tỉ mỉ, đó cũng là ân.

Ân tình quá nặng.

Ta không dám nghĩ theo hướng khác.

“Đi thôi.”

Ta đặt bát trà xuống rồi đứng dậy.

Tiết Tố Vấn thu lại tấm dư đồ, đặt tiền trà lên bàn rồi theo ta bước ra khỏi quán trà.

Hai người vừa dắt gia súc đi ra ngoài, bên kia quan đạo đã có người gọi nàng.

“Tiết nương tử!”

Một chàng trai trẻ cưỡi khoái mã từ xa chạy tới.

Vừa xuống ngựa đã thở hổn hển đưa tới một phong thư.

“Vừa rồi ở trong trấn, ta gặp một vị công tử mặc thanh sam.”

“Ngài ấy nhờ ta chuyển bức thư này cho một vị Tiết cô nương cưỡi ngựa thấp chân.”

Tiết Tố Vấn nhận lấy bức thư.

Liếc nhìn phần ký tên một cái.

Khẽ nhướng mày.

Sau đó lại đưa lá thư cho ta.

“Của ngươi.”

Ta nhận lấy.

Trên phong bì không có ký tên.

Chỉ viết năm chữ:

“Hạ Cẩm Thư thân khải.”

Nét chữ thanh nhã ngay ngắn.

Là chữ của Thẩm Quý Bạch.

Ta mở thư ra.

“Cẩm Thư như ngộ:

Sáng nay ta tới Trang Thanh Tuyền.

Tống ma ma nói nàng đã đi rồi.

Bà đưa cho ta hai quả trứng gà luộc.

Ta nói ta không thích ăn trứng.

Bà lại bảo vậy thì mang thứ khác đi.

Rồi nhét thêm cho ta bốn chiếc bánh.

Bánh ta đã ăn.

Trứng cũng đã ăn.

Bánh ở trang tử của nàng nướng rất ngon.

Lần sau tới nhớ mang thêm cho ta hai chiếc.

Tấm dư đồ là tự tay vẽ.

Độ chính xác không cao lắm.

Nếu gặp ngã rẽ, hỏi người địa phương vẫn đáng tin hơn xem bản đồ.

Mấy dịch trạm được đánh dấu trên bản đồ, nghe nói điều kiện cũng không tệ.

Nhưng cũng đừng quá tin tưởng.

Trước khi ngủ nhớ kiểm tra chăn đệm xem có bọ chét hay không.

Năm đó ta từng ở dịch trạm tại Tái Bắc.

Bị chúng cắn qua rồi.

Ấn tượng rất sâu sắc.

Cứ đi về phía nam đi.

Phía nam có núi.

Có nước.

Có chợ thuốc.

Còn có cả hoa mộc tê mà những nơi khác không có.

Tiết cô nương biết phải tới đâu mới hái được…

Bình an, chớ nhớ.”

Bên dưới bức thư còn ép một đóa hoa khô.

Màu vàng nhạt.

Chỉ lớn bằng đầu ngón tay.

Hương thơm rất nhẹ.

Hoa mộc tê.

Ta đặt bông hoa vào trong lòng bàn tay.

Tiết Tố Vấn ghé lại nhìn một cái.

“Ôi chà.”

Ta cất thư đi.

Lại kẹp đóa hoa mộc tê vào trong tấm dư đồ.

Sau đó ngẩng đầu nhìn nam nhân đưa thư.

“Vị công tử đó bây giờ đang ở đâu?”

“Đi rồi.”

Hắn chỉ về phía con đường vừa đi tới.

“Cưỡi ngựa đi về phía bắc rồi.”

Phía bắc.

Phía bắc là hướng kinh thành.

Hắn đi về phía bắc.

Ta đi về phía nam.

“Có đuổi theo không?”

Tiết Tố Vấn hỏi.

Ta gấp tấm dư đồ lại.

Cất vào trong ngực áo.

Sau đó xoay người lên lưng con la.

“Không đuổi.”

“Vì sao?”

“Huynh ấy đã nói rồi.”

“Chớ nhớ.”

Ta kéo dây cương.

“Ý của câu chớ nhớ là huynh ấy không cần ta phải nhớ tới huynh ấy.”

“Huynh ấy chỉ đang làm những việc mà bản thân muốn làm thôi.”

Con la đi được vài bước.

Ta bỗng kéo dây cương lại.

“Tố Vấn.”

“Hửm?”

“Hoa mộc tê chữa bệnh gì?”

Nàng suy nghĩ một lúc rồi đáp:

“Hoa mộc tê có tác dụng ôn phế hóa ẩm, tán hàn chỉ khái.”

“Dùng để trị phong hàn phạm phế, ho nhiều đờm nhiều.”

Nàng dừng lại một chút.

Rồi bổ sung thêm một câu.

“Cũng trị chứng đ/au t/ức trong lòng.”

“Cũng trị đ/au t/ức trong lòng sao?”

“Ừ.”

“Trong cổ tịch có ghi chép.”

“Dùng hoa mộc tê pha trà có thể lý khí giải uất.”

“Chuyên trị kiểu tâm sự bị đè nén trong lòng, muốn nói mà không nói ra được.”

Ta siết chặt dây cương trong tay.

Đóa hoa này...

Nhất định là hắn đã tra cứu rất kỹ rồi.

Hắn từ trước đến nay chưa từng làm chuyện gì vô nghĩa.

Hắn nhét một đóa hoa khô vào trong phong thư.

Vậy thì nhất định đã từng tra cứu dược tính của loài hoa ấy.

Hoa mộc tê.

Lý khí giải uất.

Hắn không phải đang nói về thời tiết.

Hắn đang nói rằng...

Ta hiểu nàng.

Tiết Tố Vấn cưỡi con ngựa thấp chân của nàng đi bên cạnh.

Lại bắt đầu ngân nga khúc dân ca vừa hát dang dở lúc nãy.

“Tỷ tỷ nơi vườn nam hái hồng đậu... gió thổi váy lụa hé nửa vạt đào...”

Tiếng hát của nàng hòa lẫn với tiếng chuông leng keng trên cổ con la.

Theo suốt cả chặng đường.

Ta lấy bức thư từ trong ngực áo ra.

Lại nhìn dòng chữ cuối cùng một lần nữa.

“Bình an, chớ nhớ.”

Sau đó cẩn thận gấp bức thư lại.

Áp sát vào trước ngực.

Cất thật kỹ.

Rồi khẽ đá vào bụng con la.

“Đi thôi.”

10 (Đại kết cục)

Năm năm sau.

Trong một con hẻm ở phía nam thành Đoan Châu, có một y quán tên là “Thanh Chỉ Đường”.

Cái tên này là chủ ý quỷ quái của Tiết Tố Vấn.

Nàng nói:

“‘Chỉ’ là bạch chỉ.”

“‘Thanh’ là chữ Thanh của ngươi.”

“‘Đường’ thì chính là đường.”

“Ghép lại vừa nhã nhặn, lại không quá phô trương.”

Về sau có một ngày, ta lật tới trang viết về bạch chỉ trong cuốn 《Bản Thảo》.

Nhìn thấy trên sách ghi ngay ngắn dược tính của vị thuốc ấy:

“Bạch chỉ, vị cay, tính ấm, quy kinh phế vị, có tác dụng khu phong tán hàn.”

Ta chợt nhớ tới nụ cười lười biếng của nàng khi thuận miệng đặt cái tên này.

Lúc ấy mới hiểu.

Vì sao nàng không dùng hai chữ Đương Quy.

Chương trước Chương tiếp
Loading...