TRỌNG SINH TRỞ VỀ, TA QUYẾT KHÔNG LÀM CHÍNH THÊ CỦA HẮN

CHƯƠNG 18



Cũng không dùng hai chữ Viễn Chí.

Mà nhất quyết phải dùng hai chữ Bạch Chỉ.

Nàng từng nói:

“Bạch chỉ trị chứng nghẹt mũi đau đầu.”

“Cũng trị khí hư đới hạ.”

“Vị thuốc chuyên chữa bệnh của nữ nhân.”

“Rất hợp để làm tên cho y quán của nữ nhân.”

Ngày Thanh Chỉ Đường khai trương.

Chỉ đốt nửa dây pháo.

Tiết Tố Vấn chê ít.

Lại chạy vào phòng bếp lấy thêm một dây nữa mang ra đốt.

“Ồn thì có ồn thật.”

“Nhưng may mắn.”

Y quán không lớn.

Ba gian phía trước được đập thông với nhau để làm nơi khám bệnh.

Hai gian phía sau dùng để ở.

Chiếc bàn khám bệnh là bàn gỗ du cũ mua lại từ người khác.

Bốn chân bàn không đều nhau.

Ta lấy hai mảnh ngói vỡ kê xuống.

Cũng coi như vững vàng.

Tủ thuốc thì mời thợ mộc đóng mới.

Trên mỗi ngăn kéo đều dán thẻ tên dược liệu.

Chữ trên đó là do chính tay ta viết.

Năm đầu tiên mở quán.

Không có bao nhiêu bệnh nhân.

Trong thành Đoan Châu vốn đã có hai y quán lâu năm.

Một vị đại phu họ Tiền.

Một vị đại phu họ Vệ.

Đều là những lão tiên sinh râu tóc bạc trắng.

Gia đình ba đời hành nghề y.

Người dân có bệnh, đương nhiên sẽ không chạy tới con hẻm nhỏ phía nam thành để tìm một nữ y trẻ tuổi khám bệnh.

Những người tới đây phần lớn đều là các thẩm tử và đại nương sống quanh vùng.

Các bà ấy không phải tới để khám bệnh.

Mà là tới chơi.

Tay xách đế giày.

Ngồi trong đại sảnh vừa khâu vừa trò chuyện.

Tiện thể để ta bắt mạch một chút.

Bắt mạch xong liền cười nói:

“Bàn tay của Hạ đại phu mềm thật đấy.”

Sau đó lại hỏi ta đã thành thân chưa.

Ta nói chưa.

Các bà ấy liền thở dài:

“Một cô nương tốt như vậy, sao không tìm một nhà tử tế mà gả đi?”

Rồi ngày hôm sau.

Lại dẫn theo một bà mối tới cửa.

Bà mối ngồi đối diện bàn khám.

Đánh giá ta từ trên xuống dưới.

Hỏi ngày sinh tháng đẻ.

Lại hỏi của hồi môn có bao nhiêu.

Cuối cùng hạ thấp giọng:

“Cô nương mở y quán, ngày ngày xuất đầu lộ diện.”

“Có vài gia đình sẽ để ý chuyện này.”

“Hay là trước tiên đóng y quán lại đi?”

Ta đáp:

“Vậy thì bà cứ tìm cho ta một gia đình không để ý chuyện đó.”

Bà mối đi rồi.

Từ đó về sau không quay lại nữa.

Sang năm thứ hai.

Ở Thanh Chỉ Đường có một đứa trẻ sốt cao giữa đêm.

Sốt đến mức co giật.

Mẫu thân của nó ôm con chạy khắp nửa tòa thành.

Gõ cửa các hiệu thuốc nhưng không nơi nào mở.

Cuối cùng gõ đến cửa của ta.

Ta dùng sài hồ phối hợp với thạch cao.

Lại lấy rượu xoa lòng bàn tay và lòng bàn chân cho đứa trẻ.

Canh giữ tới tận sáng.

Đến khi cơn sốt hoàn toàn lui xuống.

Hiện giờ đứa bé ấy khỏe mạnh như một con bê con.

Gặp ai cũng nói:

“Hạ đại phu đã cứu mạng ta.”

Mạng của nó đâu phải do ta cứu.

Chỉ là một thang thuốc sài hồ gia thạch cao mà thôi.

Nhưng trẻ con thì không hiểu những điều ấy.

Người lớn cũng không hiểu.

Kể từ ngày hôm đó, người tìm tới nhờ ta khám bệnh ngày một nhiều hơn.

Không phải nhiều tới mức đông nghịt.

Nhưng cũng đủ để ta nuôi sống bản thân mình.

Đủ để Tiết Tố Vấn mỗi năm có lộ phí tới Xuyên Tây thu mua dược liệu.

Đủ để chữa trị chứng đau chân của lão Hà.

Cũng đủ để Tống ma ma khi cháu nội đầy tháng có thể lì xì một phong bao thật dày.

Trong ngăn kéo bên cạnh bàn khám có cất một cuốn sổ ghi danh bệnh nhân.

Các góc giấy đều đã ngả vàng.

Trang đầu tiên chỉ có hai dòng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo.

Là do chính tay ta viết.

Ngày nào tháng nào.

Đại nương họ Sài.

Cảm phong hàn.

Ba thang thuốc.

Lật tới mấy trang cuối.

Nét chữ đã dày đặc hơn.

Các phương thuốc cũng phức tạp hơn.

Có những tên b/ệnh là ta học được khi theo Tiết Tố Vấn đi khắp nơi hành y.

Cũng có những phương pháp điều trị là do chính bản thân ta từng bước tìm tòi ra được.

Trong một trang sổ còn kẹp một đóa hoa mộc tê ép khô.

Đó là đóa hoa đã được kẹp vào từ bảy năm trước.

Tấm dư đồ từ lâu đã bị lật đến sờn rách.

Nhưng đóa hoa ấy vẫn còn.

Có những lúc khám bệnh xong.

Một mình ngồi phía sau bàn khám.

Ta sẽ lấy đóa hoa ấy ra ngắm một lúc.

Màu sắc của nó gần như đã phai hết.

Từ màu vàng nhạt ban đầu biến thành màu trắng khô héo.

Cho dù ghé sát lại ngửi cũng không còn cảm nhận được chút hương thơm nào.

Nhưng chỉ cần biết nó vẫn còn ở đó là được.

Trong ngăn kéo còn có một gói nhỏ chứa phân tằm.

Là thứ thu được vào mùa hè năm ngoái.

Được gói trong giấy rồi cất ở nơi sâu nhất.

Có lần Tiết Tố Vấn lục ngăn kéo tìm hỏa chiết tử.

Vô tình lôi gói phân tằm ấy ra.

Nàng cầm lên hỏi ta đó là gì.

Ta đáp là phân tằm.

“Ta biết đó là phân tằm.”

“Ta hỏi ngươi giữ phân tằm lại để làm gì cơ.”

“Có ích.”

“Ích thế nào?”

Ta đóng ngăn kéo lại.

“Sau này sẽ dùng.”

Bên cạnh gói phân tằm ấy.

Còn có những món đồ cũ kỹ hơn nữa.

Một mảnh vải vụn đã bạc màu.

Là thứ năm đó ta dùng để lót dưới cổ tay khi ngồi chép phương thuốc trong trang tử.

Nửa đoạn dây cỏ mà lão Ngô lang trung cho ta.

Ông ấy bảo đó là dây ngũ sắc.

Có thể trừ tà.

Chương trước Chương tiếp
Loading...