TRỌNG SINH TRỞ VỀ, TA QUYẾT KHÔNG LÀM CHÍNH THÊ CỦA HẮN
CHƯƠNG 19
Một chiếc giỏ nhỏ đan bằng cành liễu do lão Hà làm.
Nhỏ tới mức chỉ đựng được hai quả táo tàu.
Ông ấy nói để cho ta đựng kim chỉ.
Kết quả ta lại dùng để đựng ý dĩ nhân (một vị thuốc đông y).
Mỗi lần nhìn thấy những món đồ ấy.
Ta đều sẽ nhớ tới chính mình của buổi sáng phủ sương năm đó khi rời khỏi Trang Thanh Tuyền.
Cưỡi trên lưng một con la xám.
Đi theo phía sau con ngựa của Tiết Tố Vấn.
Trong người mang theo một tấm dư đồ.
Trong ngực giấu một đóa hoa mộc tê khô.
Lúc ấy ta còn tưởng rằng.
Mình chỉ ra ngoài đi dạo một chuyến.
Đợi sau khi hái thuốc xong sẽ quay trở lại.
Kết quả vừa đi là không quay về nữa.
Không phải không muốn trở về.
Mà là ta phát hiện ra rằng.
Tiếp tục bước về phía trước dễ chịu hơn nhiều so với việc ngoảnh đầu nhìn lại phía sau.
Năm thứ ba của Thanh Chỉ Đường.
Ta nhận người đồ đệ đầu tiên.
Đó là một cô nương nhỏ hơn ta bốn tuổi.
Tên là A Cầm.
Là con gái của một lò rèn ở phía nam thành.
Phụ thân nàng rèn sắt rất giỏi.
Nhưng nữ nhi của ông ấy lại không muốn rèn sắt.
Nàng muốn học y.
Phụ thân nàng đập búa lên đe sắt vang leng keng không ngớt.
“Con gái học y cái gì chứ!”
A Cầm liền bỏ chạy ra ngoài.
Ngồi xổm trước cửa y quán của ta suốt ba ngày liền.
Cuối cùng chính ta phải tới lò rèn tìm phụ thân nàng nói chuyện.
Ta nói:
“Nữ nhi của ngài có một đôi tay rất tốt.”
“Không học nghề rèn thì đáng tiếc.”
“Mà không học y lại càng đáng tiếc hơn.”
Phụ thân nàng hỉ mũi một cái thật mạnh.
Không nói lời nào.
Đến ngày thứ tư.
A Cầm đã tới rồi.
Nàng giống hệt ta năm đó.
Bắt đầu học từ việc nghiền thuốc.
Nghiền suốt ba tháng.
Đầu ngón tay đều chai sần cả lên.
Tiết Tố Vấn cười nhạo ta:
“Ngươi hay thật đấy.”
“Bản thân mình còn chỉ mới là nửa đồ đệ.”
“Vậy mà đã bắt đầu thu nhận đồ đệ rồi.”
Ta đáp:
“Cùng nhau học.”
“Miệng lưỡi ngày càng lợi hại.”
“Nhưng làm việc cũng tạm được.”
Tiết Tố Vấn xé một tờ giấy từ trong cuốn sổ ghi danh của ta.
Gấp đôi lại hai lần.
Nhét vào trong ngực áo.
“Phương thuốc này ta cần dùng.”
“Phương thuốc gì?”
“Phương thuốc trị người không có lương tâm.”
Nói xong nàng xoay người bỏ đi.
Ta tiếp tục giảng giải cho A Cầm về mạch tượng.
Mạch phù.
Mạch trầm.
Mạch trì.
Mạch sác.
Nàng học chậm.
Nhưng nhớ rất chắc.
Cuộc sống cứ thế mà trôi qua.
Khám bệnh cho bệnh nhân.
Dạy A Cầm nhận biết dược liệu.
Mặc cả với các thương nhân buôn thuốc.
Thỉnh thoảng nửa đêm bị tiếng gõ cửa đánh thức.
Khoác vội một chiếc áo rồi đi ra ngoài.
Lúc quay trở về thì trời cũng đã sáng.
Có một lần nửa đêm phải đi xuất chẩn.
Là Lưu thẩm bán đậu phụ ở cuối phố khó sinh.
Nam nhân nhà bà quỳ ngoài cửa khóc không thành tiếng.
Nói rằng bà đỡ đã bảo không ổn rồi.
Ta đi theo.
Bảo bà đỡ giữ chặt bụng sản phụ.
Còn mình lay hoay đến toát mồ hôi.
Đứa bé lúc sinh ra không khóc.
Vỗ nhẹ lên lưng hai cái.
Nó mới oa lên một tiếng thật to.
Về sau, Lưu thẩm bế đứa bé vừa đầy tháng tới cảm tạ ta.
Đứa nhỏ nhăn nheo.
Trông như một con khỉ nhỏ.
Lưu thẩm bảo ta đặt tên cho nó.
Ta nói:
“Gọi là Thuận ca nhi đi.”
Thuận trong thuận thuận lợi lợi…
Tin tức về Thẩm Thanh Từ là ta vô tình nghe được từ miệng một bệnh nhân.
Bệnh nhân đó tới từ kinh thành.
Nói rằng trưởng công tử của Thẩm phủ tới nay vẫn chưa thành thân.
Trong triều từng có người nhắc tới chuyện ấy.
Hắn chỉ đáp một câu:
“Không phiền chư vị phải nhọc lòng.”
Bệnh nhân hạ thấp giọng.
Lại bổ sung thêm một câu.
“Có người nói hắn bị khốn bởi tình.”
“Cũng không biết là thật hay giả.”
Ta vừa bắt mạch.
Đến mí mắt cũng không buồn nâng lên.
“Mạch tượng hơi sáp.”
“Can khí uất kết.”
“Nên khai thông chứ không nên bế tắc.”
“Phương thuốc này uống năm thang.”
Sau khi người đó rời đi.
Ta đặt phương thuốc xuống góc bàn khám.
Bên ngoài bắt đầu đổ mưa.
Những hạt mưa rơi lên mái tôn của nhà thuốc.
Phát ra từng tiếng lộp bộp lộp bộp không ngừng.
A Cầm đang đứng trước tủ thuốc ngủ gật.
Cái đầu nhỏ cứ gật lên gật xuống.
Ta ngồi thêm một lúc.
Rồi đứng dậy đi đóng cửa sổ.
Khi đóng cửa sổ, thuận tiện nhìn ra ngoài một cái.
Con hẻm vắng ngắt.
Nước mưa men theo chân tường chảy vào rãnh thoát nước âm dưới đất.
Những chuyện của kiếp trước.
Giống như một cơn bệnh.
Người chưa từng mắc bệnh sẽ không hiểu nó đau đến mức nào.
Người đã từng mắc rồi lại không muốn nhắc tới nữa.
Mà Thẩm Thanh Từ.
Hắn là căn nguyên của cơn bệnh ấy.
Chứ không phải thuốc giải.
Hắn cả đời không cưới vợ.
Là chuyện của hắn.
Không liên quan gì tới ta.
Từ đó về sau.
Ta rất ít khi nhớ tới Thẩm phủ nữa.
Thỉnh thoảng có nhớ tới.
Cũng chỉ nhớ tới âm thanh cây gậy của ngoại tổ mẫu gõ xuống nền gạch.
“Cộp” một tiếng.
Ân tình mà ta nợ bà.
Đời này e là không trả nổi.
Để kiếp sau rồi tính vậy.
Ngược lại, thư của Thẩm Quý Bạch thì chưa từng gián đoạn.
Mỗi năm hắn gửi hai bức.
Không nhiều.
Cũng không ít.
Trong phong thư có khi kẹp một đóa hoa khô.
Có khi lại kẹp một tờ phương thuốc.
Hoa được hái từ rất nhiều nơi khác nhau.
Có hoa hắc mai biển của Tái Bắc.
Có hoa mộc tê của Lĩnh Nam.
Có hoa xuyên bối mẫu của vùng Xuyên Tây.
Còn những phương thuốc kia là do hắn chép lại trong lúc đi khắp nơi tìm danh y.
Trong số đó có vài phương thuốc dân gian quả thực rất hữu dụng.
Có một phương thuốc trị chứng cung hàn hiếm muộn ở phụ nữ.
Ta dùng tại Đoan Châu suốt hai năm.
Hiệu quả còn tốt hơn nhiều so với các phương thuốc thông dụng đương thời.