TRƯỞNG TỶ NHƯỜNG HÔN SỰ, TA KHÔNG DÁM NHẬN LẠI

CHƯƠNG 8



10

Đầu đau dữ dội.

Ta mở mắt ra, phát hiện tay chân mình đều bị trói.

Nhìn quanh bốn phía, một đôi nến hỷ long phượng đang cháy, tim nến bùng lên, nổ ra tiếng vang khiến người ta khiếp sợ.

Đây là Bùi phủ, phòng của Bùi Kỷ Bạch.

Ta ở Bùi phủ ba năm, trước sau vẫn như vị khách xa lạ nhất.

Ta cũng từng thử thân cận Bùi Kỷ Bạch, đặc biệt bẻ nhành hải đường tươi cắm vào bình hoa trên thư án của chàng.

Nhưng chỉ đổi lại một câu, chàng xưa nay không thích người khác chạm vào đồ của mình.

Lâu dần, ta liền ghi nhớ cách bày biện của Bùi phủ.

Có lần Bùi Kỷ Bạch say rượu, bất chấp tất cả đè ta lên thư án.

Động tác của chàng thô bạo, mang theo sự trút bỏ không có chương pháp.

Nghiên mực bị lật, bút lông lăn đầy đất.

Đến cuối cùng Bùi Kỷ Bạch ngủ thiếp đi, ta kéo thân thể gần như rã rời.

Cẩn thận dè dặt khôi phục mọi thứ về nguyên trạng.

Giờ nghĩ lại, ngày Bùi Kỷ Bạch mất khống chế ấy vừa vặn là khi tin tức trưởng tỷ nghị thân truyền ra.

Thật ra tất cả đều có dấu vết.

Chỉ là ai dám nghĩ?

Muội phu và đại cô tỷ, vậy mà có tư tình.

Trong lúc hoảng hốt, cửa bị đẩy ra.

Là Bùi Kỷ Bạch.

Chàng mặc hỷ bào của tân lang, chẳng khác mấy so với đại hôn kiếp trước.

Khi ấy ta mang theo sự thẹn thùng của thiếu nữ, trong mắt đầy ước vọng.

Hoàn toàn không biết mình sắp phải đối mặt với điều gì.

“Ấu Hành, nàng tỉnh rồi.”

Bùi Kỷ Bạch ôn giọng nói.

“Có chỗ nào khó chịu không? Ta lấy điểm tâm, ít nhiều ăn một chút.”

Nhìn dáng vẻ giả nhân giả nghĩa này của Bùi Kỷ Bạch, ta chỉ cảm thấy buồn nôn.

“Các người rốt cuộc muốn làm gì?!”

“Tạ Trác đâu?”

“Hôm nay người đông mắt tạp, khó tránh xảy ra sai sót.”

Bùi Kỷ Bạch vê một miếng điểm tâm đặt đến bên môi ta.

“Sau này có lẽ nàng phải gọi huynh ấy một tiếng tỷ phu rồi.”

Ta quay đầu tránh đi, lại bị Bùi Kỷ Bạch nắm cằm vặn trở lại.

“Trốn gì chứ? Chúng ta chẳng phải đã từng thành thân một lần rồi sao?”

Đồng tử ta đột nhiên co rút.

Bị Bùi Kỷ Bạch bắt được, chàng cong môi.

“Từ khi nàng từ chối hôn sự của ta, ta đã sinh nghi.”

“Cho đến lần rơi xuống nước trong cung yến ấy, ta ở dưới nước nhìn rất rõ…”

“Nàng ôm quyết tâm phải chết, cũng không chịu để Tạ Trác cứu nàng.”

“Là nàng xem Tạ Trác thành ta, đúng không?”

“Đúng.”

Ta kéo môi cười.

“Ta thà chết, cũng không muốn lại dây dưa với tên súc sinh như ngươi.”

“Nhưng cố tình ngươi lại tiện đến vậy, cứ nhất quyết nhào tới.”

Ý cười nơi khóe môi Bùi Kỷ Bạch dần thu lại dưới lời nguyền rủa của ta.

“Ấu Hành, trước kia sao ta không phát hiện nàng miệng lưỡi sắc bén đến vậy.”

Khớp ngón tay Bùi Kỷ Bạch cứng rắn cạy mở hàm răng đang cắn chặt của ta.

Chàng ấn lên răng nanh của ta, dùng sức đè xuống.

Ta không nghĩ ngợi gì, lấy răng trả răng cắn lấy ngón tay Bùi Kỷ Bạch.

Bùi Kỷ Bạch giật hai cái, ta đột ngột va vào đầu giường.

Máu đỏ róc rách nhỏ xuống từ đầu ngón tay chàng.

“Sở Ấu Hành!”

Ta phun ra một ngụm nước bọt lẫn máu, không chịu yếu thế mà nhìn chàng.

Bùi Kỷ Bạch vậy mà tức đến bật cười.

“Nàng tưởng nàng còn có lựa chọn sao?”

Chàng nắm lấy vai ta, xương ngón tay như khảm vào xương cốt.

Đau đớn lập tức lan ra.

“Nếu ta cưỡng ép viên phòng, nàng cảm thấy Tạ Trác còn cần nàng sao?”

Bùi Kỷ Bạch nói rồi cúi người đè xuống.

Thấy ta dần không phản kháng nữa, Bùi Kỷ Bạch mềm giọng dỗ dành:

“Ấu Hành, kiếp trước là ta có lỗi với nàng.”

“Nhưng chúng ta làm phu thê ba năm, ta cũng chưa từng làm chuyện hổ thẹn với nàng…”

Những nụ hôn vụn vặt rơi xuống bên cổ, Bùi Kỷ Bạch không nhìn rõ vẻ giễu cợt trong đáy mắt ta.

“Ta không phải hoàn toàn vô tình với nàng, chỉ là kiếp trước bị ân tình trói buộc.”

“Nay món nợ ta thiếu a tỷ nàng đã trả rồi.”

“Sau này chúng ta sống với nhau thật tốt, được không?”

“Ta sẽ học cách toàn tâm toàn ý yêu nàng.”

Trong giọng Bùi Kỷ Bạch mang theo chút khẩn cầu.

Từ đáy họng ta bật ra một tiếng cười mơ hồ, khiến người ta không phân biệt được vì sao mà cười.

“Bùi Kỷ Bạch, ngươi biết ta thích hoa gì không?”

“Ta biết trong viện nàng trồng một cây hải đường, sau khi thành thân nàng cũng từng vì ta bẻ hải đường, chắc hẳn đó là loài hoa nàng thích.”

“Sai rồi…”

Ta khẽ lắc đầu.

Chương trước Chương tiếp
Loading...