TRƯỞNG TỶ NHƯỜNG HÔN SỰ, TA KHÔNG DÁM NHẬN LẠI
CHƯƠNG 9
Trong khoảnh khắc ấy, ám khí nắm trong lòng bàn tay nhanh, chuẩn, tàn nhẫn đâm vào bên cổ Bùi Kỷ Bạch.
Máu bắn tung tóe, sắc đỏ ấm nóng tựa một giọt huyết lệ đọng dưới mắt.
Bùi Kỷ Bạch che vết thương, cổ họng phát ra tiếng thở hộc hộc.
Đúng lúc ta giơ tay định bồi thêm một đòn, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.
Gã sai vặt đẩy cửa vào báo:
“Đại nhân, không hay rồi! Người Tạ gia vây quanh phủ, nói muốn tìm cây đàn gì đó.”
Khi hắn nhìn rõ tất cả xảy ra trong phòng:
“Đại nhân, ngài… tiểu nhân đi gọi đại phu!”
“Quay lại!”
Bùi Kỷ Bạch khàn giọng quát khẽ, phất tay áo đứng dậy.
“Tìm người trông chừng, đừng để nàng ta ra ngoài.”
“Ta đi gặp tiểu hầu gia Tạ.”
11
“Tục ngữ nói, xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng. Tiểu hầu gia Tạ sao còn rảnh ghé Bùi phủ?”
Bùi Kỷ Bạch khoác một chiếc áo ngoài, vết thương nơi cổ chưa kịp cầm máu.
Chỉ vội vàng quấn mấy vòng băng, máu đang thấm ra ngoài.
Tạ Trác khẽ mỉm cười, không nhìn ra vui giận.
“Hôm nay đại hôn, ta chuyển cây Huyền Chiếu cầm mẫu thân để lại ra thêm vui.”
“Khi trở về kiểm kê lại không thấy bóng dáng đâu, chắc hẳn hôm nay náo nhiệt, hạ nhân không cẩn thận nhầm lẫn, đưa đến Bùi phủ rồi.”
“Vậy sao? Có lẽ là mất ở nơi khác.”
Bùi Kỷ Bạch nói lời quan cách.
Tạ Trác lại không để ý, chỉ giơ tay ra hiệu. Một đội nhân mã phía sau liền muốn xông vào hậu viện.
Hộ viện Bùi phủ lập tức tiến lên ngăn cản, chỉ mấy chiêu đã bị đánh ngã xuống đất.
Sắc mặt Bùi Kỷ Bạch xanh mét.
“Tiểu hầu gia Tạ đây là có ý gì?”
Tạ Trác lướt qua chàng, mày mắt hơi cụp.
Ngay cả sự châm chọc, khinh thường cũng đều nhàn nhạt, tựa như không đáng lãng phí trên loại người này.
“Ta nói rồi, ta tới để mang cây đàn của ta đi.”
Bùi Kỷ Bạch nghiến răng nghiến lợi:
“Ngươi tưởng mang nàng đi thì có tác dụng gì?!”
“Không thấy vết thương trên người ta sao? Nàng không hổ là người do ngươi nuôi lớn, dữ dội lắm.”
“Nữ tử như vậy mất đi trinh tiết, e là không còn mặt mũi sống trên đời.”
Tạ Trác cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào chàng.
“Trinh tiết?”
Huynh thấp giọng lặp lại hai chữ này, ngược lại bật cười.
“Ta chỉ dạy nàng bốn chữ: chẳng là cái thá gì.”
“Nhưng nếu ngươi đã nói vậy, ta tất nhiên phải chuẩn bị hai tay.”
Tạ Trác bất ngờ nhấc chân.
Đạp mạnh vào ngực Bùi Kỷ Bạch.
Bùi Kỷ Bạch bay ra rất xa, phun ra một ngụm máu lớn.
Tạ Trác thong thả bước tới gần, trường kiếm bên hông rời vỏ chỉ trong nháy mắt.
Hàn quang lóe lên, Bùi Kỷ Bạch phát ra tiếng gào thét xé lòng.
“Một tên hoạn nhân ngay cả đạo làm nam nhân cũng không làm được, mở miệng ngậm miệng lại treo trinh tiết trên miệng, cũng không biết có khiến người ta chê cười hay không.”
12
Sắc máu đêm ấy đã dần trở nên mơ hồ không rõ.
Ta chỉ nhớ Tạ Trác đã tìm thấy ta.
Hệt như nhiều năm trước, trong ổ ăn mày.
Sau khi thành thân, chúng ta không ở lại kinh thành.
Mà định cư tại Bắc cảnh.
Có lẽ là gió cát nơi đây mài giũa con người, bệnh ho của ta khá hơn không ít.
Ta còn học cưỡi ngựa, các a ma ngoài chợ đều khen ta là một đóa hoa.
Còn phải cảm tạ Tạ Trác.
Khi mới tới, ta không quen, thường hay trốn lười, môi khô nứt thành vết nhỏ là chuyện thường có.
Hôn một cái là đau, ta trốn không cho Tạ Trác hôn.
Tạ Trác đặc biệt bỏ giá cao mua son dưỡng do thương nhân kinh thành mang tới.
Xử lý xong công vụ còn phải giúp ta tỉ mỉ bôi một lượt.
“Còn chưa khô huynh đã hôn… uổng công bôi rồi!”
Ta đấm huynh ấy một quyền, bị Tạ Trác cười rồi dùng lòng bàn tay bao lấy, ấn lên ngực.
Huynh ấy ghé lại bên tai ta thì thầm:
“Nói không chừng nước bọt cũng có tác dụng.”
Trước kia sao ta không phát hiện Tạ Trác là người như vậy.
Còn về tin tức của Bùi Kỷ Bạch và trưởng tỷ, ta chỉ nghe được trong thư của mẫu thân.
Nghe nói Bùi Kỷ Bạch trở nên thất thường, quan chức bị giáng hết lần này đến lần khác.
Những người trước kia bị chàng đắc tội phần nhiều đều bỏ đá xuống giếng, tháng ngày trôi qua vô cùng gian nan.
Trưởng tỷ mang thai rồi lại vô cớ sảy thai, cả người u uất không vui.
Nhưng những chuyện này đều đã không còn liên quan đến ta.
“Tạ Trác, tối nay nướng cho ta một cái chân dê ăn đi…”
(HOÀN)