VẬN MỆNH DO TA TỰ ĐOẠT LẤY

CHƯƠNG 5



Thẩm Thanh Hành ngồi một bên, đầu ngón tay siết chặt khăn tay.

Nàng vẫn luôn im lặng.

Ta nhìn nàng.

“Không phải tỷ tỷ ghét vàng bạc tục vật nhất sao?”

“Hóa ra tục vật chỉ là thứ không nên được nói ra từ miệng tỷ tỷ, nhưng vẫn có thể chống đỡ thanh danh trong sạch cho tỷ.”

Hốc mắt Thẩm Thanh Hành hơi đỏ.

“Muội muội, ta không hề biết những chuyện này.”

Ta gật đầu.

“Tỷ tỷ không biết cửa hàng đứng tên mình.”

“Tỷ tỷ không biết mực từ đâu tới.”

“Tỷ tỷ cũng không biết mùa đông viện ta thiếu than, tay lạnh cóng đến không cầm nổi kim.”

Sắc môi nàng nhạt đi.

“Nếu ta biết, tuyệt đối sẽ không dùng.”

Ta khẽ cười.

“Vậy bây giờ tỷ đã biết.”

“Tỷ tỷ định trả lại không?”

Chính sảnh lặng ngắt như tờ.

Nước mắt Thẩm Thanh Hành treo trên hàng mi, muốn rơi mà chưa rơi.

Trước kia chỉ cần nàng như vậy, tất cả mọi người đều mềm lòng.

Nhưng hôm nay đã khác.

Nữ quan Đông cung đứng bên cạnh ta, giống như một thanh kiếm đã rời vỏ.

Phụ thân cuối cùng cũng lên tiếng.

“Vi Lan, người một nhà không cần làm đến mức khó coi như vậy.”

Ta nhìn ông.

“Phụ thân nói đúng.”

“Vậy thì không làm loạn.”

“Cứ theo sổ mà trả.”

Giữa mày phụ thân giật mạnh.

Hạ thị thất thanh: “Ngươi điên rồi!”

“Những cửa hàng ruộng đất ấy đã sớm nhập vào của công trong phủ, sao có thể tách riêng từng khoản?”

Ta bình tĩnh nói: “Không tách được thì quy thành bạc.”

“Không trả nổi bạc thì dùng đồ vật bù vào.”

“Mẫu thân quản gia nhiều năm như vậy, sẽ không đến cả chuyện này cũng không biết tính.”

Nữ quan lập tức đưa ra một tờ danh sách.

“Thái tử điện hạ đã mời lão chủ sự Hộ bộ kiểm tra.”

“Sản nghiệp cũ của Lâm di nương tính cả vốn lẫn lãi, tổng cộng ba vạn bảy nghìn sáu trăm lượng.”

“Ngoài ra còn có hai cửa hàng, một trang viên và ba trăm mẫu ruộng tốt.”

Thân thể Hạ thị chao đảo.

Phụ thân cũng hít vào một hơi lạnh.

Đây không phải con số nhỏ.

Đủ để xé đi một nửa thể diện mà Thẩm phủ đã tô vẽ bao năm.

Thẩm Thanh Hành bỗng đứng dậy, đi tới trước mặt ta.

“Muội muội, nếu những thứ này có thể khiến muội an lòng, ta sẽ trả.”

Nàng nói vừa dịu dàng vừa ấm ức.

Giống như ta đang ép nàng từ bỏ vật yêu quý.

Ta nhìn nàng.

“Thứ tỷ tỷ trả không phải ân tình.”

“Mà là nợ.”

Sắc máu trên mặt nàng hoàn toàn biến mất.

Nữ quan mở một tờ giấy khác.

“Thái tử điện hạ còn có một lời.”

“Trước khi Thẩm nhị cô nương vào Đông cung, nếu Thẩm phủ còn dám lấy hai chữ thứ xuất để khinh mạn nàng nửa phần, Đông cung sẽ đích thân thay nàng chỉnh đốn gia môn, lập lại sổ sách.”

Phụ thân vội nói: “Không dám.”

Nữ quan quay sang ta.

“Cô nương muốn thu lại từ đâu trước?”

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên người ta.

Ta cầm quyển sổ lên, lật đến hai cửa hàng đứng tên Thẩm Thanh Hành.

“Trước tiên bắt đầu từ hai cửa hàng đứng tên tỷ tỷ.”

“Nếu tỷ ấy đã nói nguyện trả, vậy hôm nay làm khế luôn.”

Đầu ngón tay Thẩm Thanh Hành run lên.

Đáy mắt Hạ thị bốc lửa.

Môi phụ thân mấp máy, nhưng không dám ngăn cản.

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng truyền tới một giọng nói gấp gáp.

“Lão gia, không hay rồi.”

“Trong cung lại có người tới, nói ngày mai Hoàng hậu nương nương triệu nhị cô nương vào cung.”

“Còn nói, để đại cô nương cùng ở trong phủ nghe chỉ.”

05

Ý chỉ của Hoàng hậu nương nương tới quá nhanh.

Trên dưới Thẩm phủ vừa bị những quyển sổ đánh cho không ngẩng nổi đầu, lại bị khẩu dụ này ép đến không dám thở mạnh.

Nội thị truyền lời đứng dưới hành lang, giọng điềm tĩnh thong thả.

“Hoàng hậu nương nương nói, ngày mai Thẩm nhị cô nương vào cung tạ ơn.”

“Còn Thẩm đại cô nương, nếu đã đóng cửa suy ngẫm thì không cần vào cung.”

“Nương nương ban thêm một quyển Nữ Giới, một bộ Thanh Tâm Kinh, lệnh Thẩm đại cô nương mỗi ngày sao chép.”

Mặt Thẩm Thanh Hành trắng như giấy.

Nữ Giới còn đỡ.

Bốn chữ Thanh Tâm Kinh mới thực sự giáng thẳng vào mặt nàng.

Người trong kinh thành ai cũng khen nàng lòng như nước lặng, không màng vinh hoa.

Hoàng hậu lại cố ý ban Thanh Tâm Kinh, giống như đang nói với tất cả mọi người rằng tâm nàng vẫn chưa đủ thanh tịnh.

Hạ thị gượng cười tiếp khẩu dụ.

Nội thị lại chưa rời đi.

Ông ta nhìn sang ta.

“Hoàng hậu nương nương còn nói, Thẩm nhị cô nương đã là chuẩn Thái tử phi, mọi việc ăn mặc sinh hoạt đều không được chậm trễ.”

“Từ ngày mai, trong cung sẽ phái ma ma ở lại Thẩm phủ lâu dài, dạy lễ nghi cho cô nương, cũng thay nương nương xem thử gia phong Thẩm gia.”

Lời vừa thốt ra, mấy ma ma quản sự suýt quỳ không vững.

Thay nương nương xem gia phong.

Đây đâu phải dạy ta.

Rõ ràng là đặt Thẩm phủ ngay dưới mí mắt Hoàng hậu.

Hạ thị không còn dám bày cái giá của mẫu thân để đè ta.

Phụ thân đích thân tiễn nội thị ra cửa.

Khi ông trở về, ánh mắt nhìn ta đã thay đổi.

Không phải yêu thương.

Mà là kiêng dè.

“Vi Lan, ngày mai vào cung, không được nói lung tung.”

Ta hành lễ.

“Phụ thân yên tâm.”

“Người khác không hỏi, con sẽ không nói.”

Da mặt phụ thân căng lại.

Chương trước Chương tiếp
Loading...