VẬN MỆNH DO TA TỰ ĐOẠT LẤY
CHƯƠNG 6
Câu này còn khiến ông khó chịu hơn cả nói lung tung.
Đêm ấy, tiểu viện hẻo lánh của ta lần đầu tiên đèn đuốc sáng trưng.
Từng rương đồ trong cung ban xuống được khiêng vào cửa.
Vải vóc, trang sức, dược liệu, than thơm, bút mực giấy nghiên, thứ gì cũng có.
Những nha hoàn ma ma trước kia luôn tránh đường khi nhìn thấy ta, nay đều chen chúc ngoài cửa lấy lòng.
“Nhị cô nương, nô tỳ đã sớm nói cô nương là người có phúc.”
“Trong viện cô nương đang thiếu người, tay chân nô tỳ nhanh nhẹn nhất.”
“Nếu cô nương bằng lòng cất nhắc, sau này nô tỳ chỉ nghe lời cô nương.”
Ta ngồi bên cửa sổ, nhìn họ tranh nhau bày tỏ trung thành.
Nữ quan Đông cung châm thêm trà cho ta.
“Cô nương muốn giữ ai lại?”
Ta nhìn tiểu nha hoàn đang cúi đầu đứng trong góc.
Nàng tên Thanh Chi.
Bao năm qua, chỉ có nàng lén đưa thêm cho ta nửa chậu than vào mùa đông.
Cũng chỉ có nàng sau khi bị người trong viện Hạ thị mắng chửi, chưa từng trút giận lên ta.
“Giữ Thanh Chi lại.”
“Những người còn lại ra ngoài chờ ma ma trong cung lựa chọn.”
Sắc mặt mấy ma ma lập tức khó coi.
Có người nhỏ giọng nói: “Cô nương thật nhớ tình cũ.”
Ta hờ hững nhìn sang.
“Ta không nhớ tình cũ.”
“Ta nhớ sổ.”
Người nọ lập tức im miệng.
Mắt Thanh Chi đỏ lên, quỳ xuống dập đầu với ta.
“Nô tỳ nhất định sẽ hầu hạ cô nương thật tốt.”
Ta đỡ nàng dậy.
“Không cần động một chút là quỳ.”
“Sau này ở trong viện ta, phải có quy củ, cũng phải có cốt khí.”
Thanh Chi gật đầu thật mạnh.
Đêm khuya, Thẩm Thanh Hành tới.
Nàng mặc váy áo trắng thuần, đứng dưới hành lang, trong tay bưng một chiếc hộp.
Trước kia nàng tới viện ta chưa bao giờ sai người thông báo.
Hôm nay lại đứng chờ ngoài cửa.
Khi Thanh Chi vào bẩm báo, giọng rất cứng rắn.
“Đại cô nương nói muốn gặp người.”
Ta sai người mời nàng vào.
Thẩm Thanh Hành đặt hộp lên bàn.
“Đây là khế ước của cửa hàng phố Nam.”
“Còn có ấn tín của trang viên.”
Ta mở ra nhìn một cái.
Đồ đều là thật.
Chỉ là thiếu một cửa hàng.
Ta không nói gì.
Nàng nhẹ giọng nói: “Cửa hàng còn lại liên quan đến sổ sách của công trung, nhất thời khó tách ra.”
Ta đóng hộp lại.
“Vừa rồi tỷ tỷ nói nguyện trả.”
“Chữ nguyện thốt ra rất dễ, ghi vào sổ lại khó.”
Hốc mắt nàng lại đỏ lên.
“Muội muội, nay muội hà tất câu nào cũng dồn ép ta?”
Ta nhìn nàng.
“Ngày ấy trước cửa cung, tỷ tỷ cũng chưa từng hỏi Thẩm gia có bị dồn đến chết hay không.”
Hơi thở nàng khựng lại.
Một lúc lâu sau, nàng thấp giọng nói: “Muội hận ta.”
“Ta không hận.”
“Hận quá tốn sức.”
“Ta chỉ không muốn tiếp tục thu dọn hậu quả thay tỷ.”
Thẩm Thanh Hành ngơ ngác nhìn ta.
Nàng giống như cuối cùng cũng hiểu, muội muội trước kia chỉ cần nàng nói một câu đã cúi đầu, thực sự không còn nữa.
Trước khi xoay người rời đi, nàng bỗng nói: “Đông cung không phải nơi tốt đẹp.”
“Hôm nay điện hạ bảo vệ muội, chưa chắc không phải vì muốn làm mất mặt ta.”
Ta ngước mắt.
“Tỷ tỷ xem mình quá quan trọng rồi.”
Bóng lưng nàng cứng đờ.
Đúng lúc này, ngoài cổng viện truyền tới tiếng vó ngựa.
Thị vệ Đông cung đưa tới một phong thư.
Trên thư chỉ có một câu.
“Ngày mai vào cung, không cần sợ, có cô ở đó.”
Ta nắm tờ giấy, trong lòng khẽ ấm lên.
Nhưng trong lớp kép của phong thư còn giấu một mảnh giấy mỏng khác.
Bên trên viết một hàng chữ rất nhỏ.
“Đêm trước khi Thẩm Thanh Hành cự hôn, từng gặp người của phủ Ninh Vương.”
06
Trời còn chưa sáng, ma ma trong cung phái tới đã đến Thẩm phủ.
Bà họ Phương, mắt mày lạnh lùng nghiêm nghị, nhưng lời nói rất có chừng mực.
Vừa vào cửa, bà đã hành bán lễ với ta.
“Nô tỳ phụng mệnh Hoàng hậu nương nương, tới trang điểm cho cô nương.”
Hạ thị đứng bên cạnh, nụ cười trên mặt cứng ngắc.
Phương ma ma chỉ coi như không nhìn thấy bà ta.
Bà đích thân chọn một bộ cung trang màu hải đường.
Màu sắc không rực rỡ, nhưng làm người mặc trông sáng sủa có thần.
Khi Thanh Chi chải tóc cho ta, tay vẫn còn hơi run.
Phương ma ma nhìn nàng một cái.
“Tay vững một chút.”
“Người ngươi hầu hạ là Thái tử phi tương lai.”
Thanh Chi lập tức hít sâu một hơi, giữ cây trâm thật vững.
Người trong gương có mắt mày trong trẻo, sắc mặt vẫn hơi tái, nhưng không còn cúi mày thuận mắt như trước.
Khi ra cửa, phụ thân đã đứng chờ bên ngoài.
Ông căn dặn rất nhiều.
Chẳng qua vẫn là thận trọng lời nói hành động, đừng liên lụy Thẩm gia.
Ta nghe xong chỉ đáp một câu.
“Phụ thân yên tâm.”
“Con vào cung để tạ ơn, không phải cáo trạng.”
Phụ thân thở phào.
Ta lại nói: “Chỉ cần Thẩm gia không tiếp tục ép con, con đương nhiên sẽ không để người ngoài xem trò cười.”
Nụ cười của ông lập tức cứng lại.
Khi xe ngựa chạy về phía cửa cung, ta vén rèm nhìn sắc trời.
Kinh thành sau cơn mưa sạch sẽ như vừa được gột rửa.
Nhưng ta biết có vài vũng bùn không thể bị mưa cuốn đi.
Chỉ bị người ta giấu sâu hơn.
Hoàng hậu gặp ta ở Phượng Nghi cung.
Người mặc thường phục, phong thái đoan trang cao quý, khi ánh mắt rơi trên người ta, không khinh cũng không trọng.
Ta quỳ xuống hành lễ.
“Thần nữ Thẩm Vi Lan, tạ ân điển của Hoàng hậu nương nương.”