VẬN MỆNH DO TA TỰ ĐOẠT LẤY
CHƯƠNG 8
Ta bước lên quỳ xuống.
“Thần nữ Thẩm Vi Lan, tham kiến bệ hạ.”
Hoàng đế nói: “Hôm qua ngươi công khai nhận hôn sự, là tự nguyện hay bị người ta đẩy ra?”
Ta ngẩng đầu.
“Tự nguyện.”
Ninh Vương khẽ cười.
“Thẩm nhị cô nương không cần sợ.”
“Tuy ngươi là thứ xuất, nhưng nếu chịu ấm ức, bệ hạ cũng sẽ làm chủ cho ngươi.”
Hắn vừa mở miệng đã đè hai chữ thứ xuất lên đầu ta.
Ta nhìn hắn.
“Vương gia luôn miệng nói làm chủ cho thần nữ, nhưng trước tiên lại bày xuất thân của thần nữ ra trước mặt.”
“Thần nữ muốn hỏi một câu, vương gia đang đòi công bằng cho thần nữ, hay đang tìm bậc thang cho tỷ tỷ?”
Ý cười trong mắt Ninh Vương nhạt đi.
Khóe môi Hoàng đế lại khẽ động.
Tiêu Cảnh Hành đứng bên cạnh ta, giọng không cao.
“Nói tiếp.”
Ta nói: “Hôm qua trước cửa cung, tỷ tỷ công khai cự hôn, phụ thân mẫu thân đều không khuyên nổi.”
“Thái tử điện hạ hỏi Thẩm gia còn nữ nhi khác hay không, là để lại cho Thẩm gia một con đường.”
“Điện hạ lại hỏi thần nữ có nguyện ý hay không, là giữ lại cho thần nữ một phần thể diện.”
“Nếu thần nữ không nguyện ý, hôm qua không ai ép buộc.”
“Nếu thần nữ nguyện ý, hôm nay cũng không nên bị nói thành chịu nhục.”
Ninh Vương nói: “Nhưng đêm trước khi Thẩm đại cô nương cự hôn, rõ ràng từng nói mình có nỗi khổ riêng.”
Ta nhìn Thẩm Thanh Hành.
“Tỷ tỷ có nỗi khổ gì, không ngại nói ngay trước mặt bệ hạ.”
Thẩm Thanh Hành ngẩng mặt, hốc mắt hơi đỏ.
“Ta chỉ cảm thấy hôn nhân không nên chỉ vì vinh hoa của gia tộc.”
“Nếu ta không muốn vào Đông cung lại cố giả vờ vui vẻ, chẳng phải là khi quân sao?”
Lời này vừa thốt ra, Hạ thị lập tức cúi đầu nức nở.
Thẩm Hoài Chương vội nói: “Bệ hạ, tiểu nữ nhất thời hồ đồ, tuyệt đối không có ý mạo phạm thiên gia.”
Ninh Vương thuận thế thở dài.
“Hoàng huynh xem, nàng chẳng qua chỉ muốn giữ vững bản tâm.”
“Nhưng những lời Thái tử nói hôm qua lại gần như hủy sạch thanh danh của nàng.”
Tiêu Cảnh Hành cuối cùng cũng bật cười.
“Thanh danh trong lời Ninh Vương, chính là dùng hoàng mệnh để thành toàn danh tiếng cho mình sao?”
Ninh Vương không vội cũng không giận.
“Thái tử hà tất phải hùng hổ ép người như vậy?”
“Thần đệ chỉ cảm thấy việc Thẩm đại cô nương cự hôn chưa chắc không có người dẫn dắt.”
Ánh mắt Hoàng đế trầm xuống.
“Ai dẫn dắt?”
Ninh Vương giơ tay.
Tùy tùng phía sau dâng lên một phong thư.
“Đây là thứ quản sự trong phủ thần đệ phát hiện khi dọn đồ cũ đêm qua.”
“Trong thư viết rõ Thẩm nhị cô nương sớm biết việc tứ hôn sắp tới, âm thầm xúi giục tỷ tỷ cự hôn.”
“Nàng ta còn nói, chỉ cần Thẩm đại cô nương lui một bước, vị trí ở Đông cung sẽ rơi vào tay nàng ta.”
Trong điện lập tức im bặt.
Hạ thị đột ngột ngẩng đầu nhìn ta.
“Thẩm Vi Lan, hóa ra là ngươi hại Thanh Hành!”
Sắc mặt Thẩm Hoài Chương cũng đại biến.
Ta nhìn phong thư kia, lòng ngược lại trở nên bình tĩnh.
Bởi vì ta chưa từng viết.
Hoàng đế sai nội thị đưa thư tới trước mặt ta.
Chữ viết trên giấy mềm mại uyển chuyển, lại giống chữ ta đến bảy phần.
Cuối thư còn ký tên ta.
Thẩm Thanh Hành nhìn ta, trong mắt lộ vẻ đau lòng.
“Muội muội, ta chưa từng biết muội lại nghĩ như vậy.”
Tiêu Cảnh Hành tiến lên một bước.
“Phụ hoàng, lá thư này có thể kiểm chứng.”
Ninh Vương lại cười: “Đương nhiên phải kiểm chứng.”
“Chỉ là thần đệ còn có một nhân chứng.”
Hắn quay đầu nhìn ngoài điện.
“Dẫn người vào.”
Cửa điện mở ra.
Một phụ nhân khoác áo choàng xám bị áp giải vào trong.
Khi bà ta ngẩng đầu, ngón tay ta đột ngột siết chặt.
Đó là lão bộc từng hầu hạ sinh mẫu ta.
Cũng là Lưu ma ma bị Hạ thị đuổi khỏi Thẩm phủ mười hai năm trước.
Bà ta quỳ dưới đất, giọng run rẩy.
“Bệ hạ, lão nô có thể làm chứng.”
“Nhị cô nương từ rất lâu trước kia đã muốn cướp hôn sự của đại cô nương.”
08
Lời của Lưu ma ma vừa thốt ra, đáy mắt Hạ thị lóe lên vẻ nóng vội.
Bà ta dường như muốn cười, nhưng lại cố nén xuống.
Thẩm Thanh Hành cúi đầu, nước mắt cuối cùng cũng rơi.
“Muội muội, nếu muội muốn, hà tất phải dùng thủ đoạn này?”
Nàng khóc rất khẽ.
Giống như đã chịu hết mọi ấm ức, lại vẫn đang giữ thể diện cho ta.
Nếu là trước kia, cảnh tượng này đủ khiến tất cả mọi người tin nàng.
Nhưng hôm nay người ngồi trong Ngự thư phòng là Hoàng đế.
Người đứng bên cạnh ta là Thái tử.
Ta dập đầu.
“Bệ hạ, thần nữ xin hỏi Lưu ma ma vài câu.”
Hoàng đế nói: “Chuẩn.”
Ta xoay người nhìn Lưu ma ma.
“Ngươi nói từ rất lâu trước kia ta đã muốn cướp hôn sự của tỷ tỷ.”
“Rất lâu trước kia là bao lâu?”
Lưu ma ma phủ phục dưới đất.
“Khoảng hai năm trước.”
Ta lại hỏi: “Hai năm trước, bệ hạ đã từng ban thánh chỉ tứ hôn chưa?”
Lưu ma ma khựng lại.
Ta tiếp tục hỏi: “Hai năm trước, Thái tử điện hạ đã từng bàn hôn sự với Thẩm gia chưa?”
Trán Lưu ma ma toát mồ hôi.
“Lão nô chỉ từng nghe nhị cô nương nói riêng.”
“Nói gì?”
“Nói… nói đại cô nương thanh cao, không xứng hưởng phúc.”
Ta bật cười.
“Viện của ta quanh năm không đủ than đốt, ăn mặc chi dùng bị cắt quá nửa.”
“Nếu ta thực sự từng nói ai đó không xứng hưởng phúc, người đầu tiên phải nói cũng nên là chính mình.”