VỪA CHÀO ĐỜI, TA ĐÃ THÀNH TỬ HUYỆT CỦA SÁT THẦN
CHƯƠNG 10
Ta sau bình phong dỏng tai lên nghe.
Hoàng đế tặng ma ma tới.
Để “giúp” ta.
À vâng vâng vâng, lúc trước giết 8 người anh của ta cũng là “giúp” đấy nhỉ.
Sát thủ phái tới không ăn thua, thuốc độc hạ cũng không xong, bây giờ trực tiếp nhét người vào bên cạnh ta?
Cái thao tác này, còn vô liêm sỉ hơn cả chuyện bên A bắt đổi requirement ở kiếp trước của ta.
Ít ra bên A bắt đổi requirement còn biết bọc đường, nói là “tôi thấy có thể tối ưu hóa”.
Hoàng đế thì nhét người vào vương phủ một cách trắng trợn —— lão coi Bùi Cửu Uyên là đồ ngu chắc?
Ta nhìn qua bức bình phong.
Bùi Cửu Uyên trầm mặc 3 giây.
“Thay bổn vương tạ ơn Bệ hạ.” Ông nói. “Ngô ma ma đường xá xa xôi, trước tiên sắp xếp chỗ nghỉ ngơi đã.”
Ông nhận rồi!
Ông vậy mà lại nhận?!
Ta nhất thời không load kịp.
Cho đến khi thái giám tuyên chỉ đi khỏi, Bùi Cửu Uyên vòng qua bình phong tới nhìn ta.
Ông cúi đầu nhìn ta trong nôi, vẻ mặt vẫn là khuôn mặt băng nghìn năm không đổi.
“Sợ không?”
Ta đương nhiên không biết nói. Nhưng ta ra sức cau mày.
Cái nhíu mày của trẻ sơ sinh trong mắt người lớn chắc là cái biểu cảm lúc đi ỉa.
Khóe miệng Bùi Cửu Uyên hơi động đậy.
“Không sợ.”
Khi ông nói hai chữ này, tay ông đưa tới xoa nhẹ lên đầu ta.
Cú xoa không mạnh.
Nhưng tự dưng ta hiểu ý ông ——
Ông nhận Ngô ma ma, vì nếu từ chối sẽ bứt dây động rừng.
Ông muốn để kẻ ở Kinh thành tiếp tục tưởng rằng “mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát”.
Tiếp tục vươn tay ra.
Đợi lúc vươn đủ rồi, chặt đứt một đao.
Ta thở hắt ra một hơi trong nôi.
Cái tâm cơ của cha ta, chắc phải tính bằng mẫu ruộng.
——
Từ ngày hôm đó, Ngô ma ma chính thức gia nhập “đội ngũ bảo mẫu” của ta.
Nhưng Bùi Cửu Uyên đã vạch cho bà ta một đường ranh giới vô hình:
Bà ta có thể phụ giúp việc lặt vặt trong sương phòng.
Nhưng không được ở một mình với ta.
Không được chạm vào đồ ăn thức uống của ta.
Không được tới gần trong phạm vi 3 thước khi ta đang ngủ.
Ngô ma ma làm việc mấy ngày, cũng chỉ làm mấy việc chân tay như gập quần áo, xếp tã lót.
A Phúc cảnh giác như một con gà mái mẹ bảo vệ bầy con, nhìn Ngô ma ma như nhìn kẻ xâm nhập.
Và ta, trong 15 ngày này, cuối cùng cũng phát hiện ra bí mật về “thể chất” của mình.
——
Hôm đó, Ngô ma ma đang dọn đồ trong phòng, A Phúc bế ta sưởi nắng.
Ngô ma ma không biết lấy từ đâu ra một chuỗi thủ châu bằng gỗ, cứ xoay xoay trong tay.
Ta lúc đó đang nhắm mắt giả vờ ngủ.
Khi bà ta đi lướt qua ta, chuỗi hạt đó cách mũi ta khoảng nửa thước.
Ta hắt xì một cái.
“Hắt xì ——!”
Âm thanh không lớn, nhưng động tĩnh không nhỏ —— vì khi hắt xì, tay ta vung lên, đập vừa đúng vào cổ tay đang cầm chuỗi hạt của Ngô ma ma.
Chuỗi hạt đứt phựt.
Những hạt gỗ rơi lạch cạch văng tung tóe khắp sàn.
A Phúc vội vàng xáp tới xem ta, miệng lẩm bẩm “Tiểu công tử bị cảm lạnh rồi”.
Ngô ma ma ngồi xổm xuống nhặt hạt, sắc mặt biến đổi trong nháy mắt.
Còn ta ——
Ở giây phút ngay trước khi hắt xì, ta ngửi thấy mùi bốc ra từ chuỗi hạt đó.
Không phải mùi gỗ đàn hương.
Mà là một mùi chát chát không thể gọi tên, nhạt đến mức gần như không thể nhận ra.
Kiếp trước ta nuôi chuột hamster mấy năm, đã tự học được một đống kiến thức vặt vãnh lộn xộn.
Trong đó có một kiến thức thế này —— một số loại chất độc mãn tính có thể ngấm vào vật liệu làm đồ trang sức, tiếp xúc gần với da trong thời gian dài, tích tụ ngày qua ngày.
Không gây chết người ngay lập tức.
Nhưng có thể làm cho một đứa trẻ sơ sinh suy yếu dần, rồi một ngày nào đó suy đa tạng mà chết, đại phu khám xong cũng chỉ nói là “tiên thiên bất túc”.
Đây là một thủ đoạn còn thâm độc hơn cả hạ độc trực tiếp.
Bởi vì không có bất kỳ dấu vết nào của việc “bị hạ độc”.
Ta nhìn chằm chằm những hạt gỗ văng tung tóe trên sàn nhà.
Sống lưng lạnh toát.
Đây chính là thủ đoạn của kinh thành.
Sát thủ của Lãm Nguyệt Lâu quá thô bạo, bị Bùi Cửu Uyên diệt sạch.
Hạ độc trực tiếp thì quá lộ liễu, bị Hoắc Thanh Y tóm gọn.
Thế nên chúng đổi bài —— nước ấm luộc ếch.
Gửi đến một ma ma “có lòng tốt”, mang theo một chuỗi hạt gỗ “bình thường”.
Mỗi ngày lượn lờ bên cạnh ta.
Đợi nửa năm, một năm sau ta âm thầm, lặng lẽ “bệnh chết”, ai cũng chẳng thể tra ra nguyên nhân.
Cao tay.