Xà Linh Ba Nghìn Năm Chọn Tôi

Chương 12



Bạch xà bò lên vai tôi, cọ cọ đầu vào tai tôi. Tôi nghiêng đầu nhìn nó.

Trong đôi mắt vàng xanh của nó in bóng hoàng hôn ngoài cửa sổ, hai chiếc sừng bạc nhỏ ánh lên tia sáng ấm áp. Ba ngàn năm. Nó đã đợi cái ngày này ròng rã ba ngàn năm.

Tốc độ làm việc của Trịnh Minh nhanh hơn tôi tưởng tượng nhiều.

Buổi trưa ngày hôm sau, anh ta gọi điện lại.

“Xong rồi. Nhà họ Trần đồng ý cho cô vào nhà cũ. Nhưng có một điều kiện… Trần Kiêu phải có mặt.”

“Được.”

“Còn một việc nữa.” Giọng anh ta trở nên thận trọng. “Cô Tô, hôm qua sau khi cô đi khỏi, có người đến nhà đấu giá tìm tôi.”

“Ai?”

“Một hòa thượng.”

“Hòa thượng?”

“Mặc tăng y màu xám, không nhìn ra tuổi tác. Ông ta hỏi tôi có thấy một miếng Xà Cốt Ngọc nào không, tôi bảo không. Ông ta nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu rồi bỏ đi.”

“Rồi sao?”

“Sau đó tôi phát hiện… cây bút máy tôi dùng mười năm nay để trên bàn đã bị gãy. Bị một thứ gì đó bẻ gãy làm đôi. Nhưng từ đầu đến cuối tôi vẫn nhìn chằm chằm xuống mặt bàn, không có bất kỳ ai đụng vào cây bút đó cả.”

Ngón tay tôi siết chặt lại.

“Anh Trịnh, hòa thượng đó trông thế nào?”

“Tôi đã nói rồi, không nhìn ra tuổi tác. Có thể ba mươi, cũng có thể sáu mươi. Đôi mắt…” Anh ta dừng lại. “Không có đồng tử.”

Tôi quay lại nhìn bạch xà. Nó đã nghe rõ từng chữ trong điện thoại. Cơ thể nó cứng đờ.

“Lệ Uyên?”

Nó chậm rãi viết ba chữ lên mu bàn tay tôi:

“Hắn tới rồi.”

“Là ai?”

“Kẻ phong ấn tôi.”

Tối hôm đó, Lệ Uyên hóa thành hình người.

Anh ta ngồi trên sô pha nhà Giang Nhất Nhất, quấn chiếc áo choàng tắm tôi mới mua cho… Bởi vì mỗi lần biến thành người, anh ta đều chẳng có quần áo để mặc.

Giang Nhất Nhất đứng lấp ló ở cửa phòng ngủ, ôm mặt nhìn lén qua kẽ tay.

“Tô Niệm.” Cô ấy thì thào gọi tôi. “Anh ấy đẹp trai quá đi mất.”

“Cậu có thể bình thường lại được không.”

“Khuôn mặt đó là thật hả?”

“Cậu ra mà hỏi anh ấy.”

Cô ấy không dám.

Lệ Uyên ngồi trên sô pha, những ngón tay thon dài gác hờ lên đầu gối, làn da trắng bệch gần như trong suốt dưới ánh đèn. Mái tóc dài xõa tung sau lưng, hai chiếc sừng bạc lấp ló nhô ra từ mái tóc.

Anh ta có vẻ… chân thực hơn so với hai lần xuất hiện trước. Đường nét rõ ràng hơn, sự hiện diện áp đảo hơn.

Phong ấn đang nới lỏng liên tục.

“Tô Niệm.” Anh cất lời.

“Ừ.”

“Ngày mai đến nhà cũ họ Trần, có thể sẽ nguy hiểm đấy.”

“Tôi biết.”

 

“Lão hòa thượng đó… pháp danh là Không Độ. Ba ngàn năm trước chính lão ta chủ trì nghi thức phong ấn.” Giọng anh đều đều, như đang nói về một chuyện chẳng liên quan gì tới mình. “Lão ta là lính canh gác được Thiên giới phái xuống nhân gian, không giống với nhà họ Triệu. Nhà họ Triệu chỉ là ngoại vi, lão ta mới là nòng cốt.”

“Lão ta rất mạnh sao?”

“Ba ngàn năm trước, lão không phải đối thủ của tôi. Nhưng hiện tại tôi chưa hồi phục, lão ta…”

“Vì thế mới cần giải trừ phong ấn trước cuối tháng.”

Anh nhìn tôi.

“Cô không sợ sao?”

“Sợ chứ. Nhưng nếu không đi, cuối tháng họ kéo tới, anh sẽ lại bị phong ấn. Đúng không?”

Anh im lặng. Coi như là ngầm thừa nhận.

“Vậy thì phải đi.”

“Tô Niệm.”

“Hửm?”

“Tại sao cô lại giúp tôi?”

Tôi nghĩ ngợi.

“Anh từng hỏi tôi tại sao lại mang anh đi.”

“Ừ.”

“Lúc đó tôi nói là vì tức giận làm liều.”

“Ừ.”

“Thực ra không hẳn là vậy.” Tôi tựa vào thành sô pha. “Lúc nhìn thấy anh trên ban công nhà Trần Kiêu, cuộn mình trong cái bể kính bẩn thỉu đó, bộ dạng đó… rất giống tôi.”

Anh không nói gì.

“Bị ném vào một góc, không ai để tâm, không ai nghĩ rằng anh quan trọng.”

“Nhưng anh thì khác.” Tôi quay sang nhìn anh. “Anh xứng đáng được đối xử tử tế. Bất kể anh là rắn, là Giao long, là Ứng Long hay là một thực thể không thể nhắc tới nào đó… Anh đã sống ba ngàn năm, không đáng bị nhốt trong một cái bể kính ngay cả đệm sưởi cũng không có điện.”

Anh chăm chú nhìn tôi. Trong đôi mắt màu vàng xanh, có thứ gì đó đang dần biến đổi. Chậm rãi vô cùng, như băng tuyết đang tan.

“Tô Niệm.”

“Hửm?”

“Ba ngàn năm qua, chưa từng có ai nói với tôi những lời như vậy.”

Tôi mỉm cười.

“Vậy là vận khí của anh tệ rồi, người đầu tiên nói câu đó với anh lại là một đứa nghèo rớt mồng tơi.”

Anh nhếch mép cười.

Chương trước Chương tiếp
Loading...