Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bao Lì Xì Lộ Mặt Người Chồng
Chương 2
4
Hai chữ “ly hôn” vừa rơi xuống, cả người Cố Sâm cứng đờ.
Hứa Thanh cũng sững sờ, mắt đảo loạn, rõ ràng không kịp hiểu tôi đang giăng bẫy gì.
Phóng viên dưới sân khấu bắt đầu xì xào, máy quay lập tức lia cận.
Còn tôi thì bình tĩnh đến lạ.
“Cần tôi nhắc lại lần nữa không?” Tôi nhìn thẳng Hứa Thanh. “Tôi có một vụ ly hôn. Cô nhận… hay không?”
Livestream đứng hình đúng một giây.
Rồi nổ tung.
【Ủa???】
【Nữ luật sư “nạn nhân hôn nhân” là tiểu tam hả?】
【Căng cực! Cho tôi xem!】
Cố Sâm phản ứng trước, anh ta gượng cười, vội ghé mic cứu vãn:
“Tư Linh dạo này áp lực lớn… hay nói đùa mấy chuyện kiểu này…”
Tôi né khỏi tay anh ta đang định khoác vai tôi, rút xấp tài liệu từ túi ra.
Tôi bật màn hình lớn.
Tấm đầu tiên: ảnh hai người họ đi nghỉ ở Bali. Thời gian rõ ràng, trùng đúng ngày sinh nhật tôi.
“Đây là ngày 15 tháng trước, sinh nhật tôi.” Tôi cầm ảnh đưa sát ống kính.
“Cố Sâm nói hôm đó họp gấp.”
“Nhưng thực tế là đang đi nghỉ với cô Hứa.”
Bình luận như bão:
【Trời ơi có bằng chứng!】
【Nãy giờ cô ta diễn tuồng cái gì vậy???】
Hứa Thanh tái mét, lùi về phía cửa hậu trường định chuồn, nhưng phóng viên đã chặn lại.
Cố Sâm mở miệng định cãi, tôi không cho anh ta cơ hội.
Tôi chiếu sao kê ngân hàng:
“Đây là tiền Cố Sâm chuyển cho Hứa Thanh.”
Tôi dừng một nhịp, từng chữ rõ như đóng đinh:
“Mỗi khoản đều rút từ tài khoản chung của vợ chồng tôi.”
“Tức là tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân.”
Cuối cùng là ảnh camera khách sạn. Dù hơi mờ, vẫn nhận ra hai người ôm nhau đi vào phòng — đúng ngày kỷ niệm của chúng tôi.
Cả hội trường rối loạn.
Đèn flash nhấp nháy điên cuồng. Tiếng hỏi dồn dập như búa nện.
Bình luận chạy đặc đến mức chỉ còn thấy loáng thoáng: “tra nam”, “tiểu tam”, “cặn bã”, “khởi kiện!”.
Cố Sâm thấy không cứu nổi nữa, nét giả vờ sụp đổ.
Anh ta chụp lấy cổ tay tôi, siết đến đau buốt:
“Tư Linh! Em nhất định phải hủy anh đến mức này sao?”
Tôi nhìn đôi mắt đỏ ngầu ấy, bỗng thấy buồn cười.
Một năm dối trá, một năm tổn thương… cuối cùng lại khiến tôi bật ra một nụ cười lạnh.
“Phải.” Tôi gật đầu, giọng nhẹ tênh. “Không thì sao?”
“Chẳng lẽ tôi còn phải chúc hai người… trăm năm hạnh phúc?”
Cố Sâm chết lặng.
Hứa Thanh lao tới kéo tay anh ta, giọng the thé, hoảng đến méo tiếng:
“Cố Sâm, anh nghĩ cách đi chứ! Sự nghiệp của em vừa mới có khởi sắc…”
Nhân viên livestream cố kéo bình tĩnh, nhưng đã muộn.
Tôi nhân lúc hỗn loạn, rút hai tờ giấy từ túi, thả nhẹ xuống trước mặt họ.
“Giấy triệu tập của tòa án.”
“Nhớ đúng giờ… ra hầu tòa.”
Nói xong, tôi xoay người rời khỏi hội trường.
Sau lưng là tiếng gào của Cố Sâm, tiếng khóc của Hứa Thanh, và vô số câu hỏi truy đuổi của phóng viên.
Nhưng tất cả… không còn liên quan đến tôi nữa.
5
Những ngày chờ đến phiên tòa dài như kéo lê.
Để tránh ánh mắt soi mói và truyền thông bám riết, tôi đưa con gái về ở tạm nhà ba mẹ.
Ba mẹ không hỏi, nhưng tôi biết họ đã thấy hết.
Vừa mở điện thoại ra, đâu đâu cũng là tin về Cố Sâm và Hứa Thanh.
Người ta bắt đầu đào lại lịch công tác, quan hệ nội bộ, những vụ án từng thắng, cả “hình tượng luật sư chính nghĩa” mà Cố Sâm đã xây suốt mười năm…
Tất cả bị lật tung trong một buổi sáng.
Và tôi biết — đây mới chỉ là khúc dạo đầu.
Có người dựng hẳn timeline chuyện lén lút của họ, từng mốc từng ngày rõ rành rành.
Có người thậm chí còn chụp được ảnh họ cùng ra vào khách sạn, bằng chứng đủ để bóp nát mọi lời chối cãi.
Bình luận bùng lên như vỡ chợ: người mắng Cố Sâm là tra nam, người chửi Hứa Thanh là tiểu tam, cũng không thiếu kẻ hả hê đem cuộc hôn nhân của tôi ra làm trò cười.
Văn phòng luật phản ứng cực nhanh, lập tức ra thông báo chính thức: sa thải cả Cố Sâm lẫn Hứa Thanh, đồng thời đưa hai người vào danh sách đen toàn ngành.
Với Cố Sâm, đó là đòn chí mạng.
Anh ta vốn coi sự nghiệp còn hơn cả tính mạng, vậy mà giờ đây — chỉ sau một đêm — tất cả đã sụp đổ.
Chiều hôm đó, Cố Sâm gọi cho tôi như phát điên.
Điện thoại réo liên tục, cái tên “Cố Sâm” trên màn hình chói mắt đến mức khiến tôi buồn nôn.
Tôi bấm nghe. Chưa kịp nói gì, giọng anh ta đã nghẹn ngào bật ra:
“Tư Linh… anh sai rồi. Anh thật sự biết lỗi rồi, em cho anh một cơ hội được không?”
Tôi lạnh lùng:
“Giờ mới biết sai à? Muộn rồi.”
Giọng anh ta bỗng cao vút, như cố bấu víu lấy thứ cuối cùng:
“Tư Linh! Em nghĩ cho con gái đi! Em nỡ để con lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn sao? Vì con, chúng ta cho nhau một cơ hội… được không?”
Câu đó châm thẳng vào cơn giận tôi đè nén bấy lâu.
“Lúc anh cặp bồ, anh có nghĩ đến con không? Lúc anh dẫn Hứa Thanh vào khách sạn, anh có nghĩ đến cái gọi là ‘gia đình trọn vẹn’ không? Bây giờ mới nhắc tới con, anh thấy mình có tư cách à?”
Đầu dây bên kia im lặng, chỉ còn tiếng thở dồn dập.
Tôi biết anh ta không đáp lại nổi.
Sự giả dối ấy khiến tôi chỉ muốn nôn.
Tôi vừa định cúp máy thì bỗng nhìn thấy một đôi chân nhỏ thò ra sau khe cửa phòng.
Tôi bật dậy, kéo mạnh cửa ra.
Con gái tôi — Hân Nhi — đang ngồi thụp dưới đất, mặt đầy nước mắt.
Thì ra con bé đã lén nghe từ đầu.
“Mẹ ơi…”
Nó khóc òa, lao vào lòng tôi.
“Ba… ba thật sự không cần chúng ta nữa sao?”
Tôi ôm chặt con, tim như bị bóp vụn.
Hân Nhi từ nhỏ đã nhạy cảm.
Sự lạnh nhạt của Cố Sâm đối với con, nó đâu phải không nhận ra.
Tôi vỗ nhẹ lưng con, cố dỗ dành:
“Đừng sợ. Mẹ sẽ mãi ở bên con.”
“Nhưng bạn con đều nói ba có người khác rồi… tụi nó còn cười con nữa…”
Ngực tôi nhói lên như bị kim châm.
Sự phản bội của Cố Sâm không chỉ làm tôi đau, mà còn kéo theo một đứa trẻ vô tội chịu tổn thương.
“Hân Nhi, con phải nhớ… chuyện này không phải lỗi của con.”
“Lỗi là ở ba con. Chính ba con sai, chính ông ấy mới đáng bị chê cười… không phải con.”
Hân Nhi gật đầu như hiểu như không, rồi vùi mặt vào lòng tôi, run lên từng đợt.
Tôi cảm nhận được cơ thể nhỏ bé ấy đang run, và đúng khoảnh khắc đó — những lưỡng lự cuối cùng trong lòng tôi tan biến sạch sẽ.
6
Chỉ còn hai ngày nữa là đến phiên tòa, vậy mà tôi lại bình tĩnh lạ thường.
Buổi chiều, tôi đang sắp xếp những tài liệu chứng cứ cuối cùng thì điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của bạn tôi — Lệ Lệ.
【Tư Linh, cậu nghe chưa? Giờ Cố Sâm với Hứa Thanh bị mắng đến mức không dám ló mặt. Bên Hứa Thanh cũng loạn rồi, nghe nói bố cô ta vừa biết con gái làm tiểu tam, tức đến mức phải nhập viện.】
Tôi còn chưa kịp trả lời thì điện thoại đã đổ chuông.
Là mẹ chồng.
“Tư Linh à, con đừng làm quá nữa.”
Giọng bà ta cố tỏ ra mềm mỏng:
“Cố Sâm biết lỗi rồi, con cho nó một cơ hội đi. Đàn ông mà, ai chẳng có lúc hồ đồ.”
Tôi vừa định mở miệng, bà ta đã vội nói tiếp:
“Nói thật, chuyện này cũng không thể trách hoàn toàn Cố Sâm. Nếu con chịu sinh cho nó một đứa con trai sớm hơn, nó đâu phải đi thương con của người khác.”
Kết hôn năm năm, bà ta giục tôi sinh thêm không biết bao lần.
Việc tôi không có con trai luôn là cái gai trong lòng bà ta — và cũng là cái cớ để bà ta mắng nhiếc tôi mỗi khi thuận tiện.
“Mẹ, mẹ nói vậy là không đúng.” Tôi cố giữ bình tĩnh. “Ngoại tình là lựa chọn của anh ta. Không liên quan gì đến việc con sinh con trai hay không.”
“Sao lại không liên quan?”
Mẹ chồng tôi lập tức cao giọng:
“Nếu con có chút bản lĩnh, sinh cho nó một đứa con trai, thì Cố Sâm cần gì đi tìm người khác? Bây giờ còn đòi ly hôn, con muốn để cả nhà này mất mặt à?”
Tôi tức đến run cả người, đang định phản bác thì một bàn tay bất ngờ đưa qua giật lấy điện thoại.
Tôi quay lại.
Mẹ tôi không biết đã đứng sau lưng từ lúc nào.
“Bà thông gia, lời bà nói quá đáng rồi.”
Giọng mẹ tôi kìm nén cơn giận:
“Con gái tôi Tư Linh có chỗ nào thua kém nhà bà? Con trai bà ngoại tình mà lại thành có lý?”
“Còn đổ lỗi cho con bé vì không sinh được con trai? Tôi nói thẳng luôn: với những gì con trai bà đã làm, con gái tôi ly hôn là đúng. Bà cứ chờ bồi thường đi!”
Một tràng phản pháo dồn dập khiến mẹ chồng tôi cứng họng, cuối cùng chỉ còn biết giận dỗi cúp máy.
“Cảm ơn mẹ.”
Tôi nhận lại điện thoại, lòng ấm lên từng chút.
Mẹ tôi vỗ nhẹ vai tôi:
“Con ngốc. Bị ức hiếp thì phải nói ra. Hôm nay mẹ không tình cờ nghe được, mẹ còn chẳng biết tụi nó bắt nạt con đến mức nào.”
Đúng lúc đó, điện thoại lại rung lên.
Lần này là tin nhắn của Hứa Thanh.
【Chị Tư Linh, chị có thể gặp em một chút không? Em có vài điều muốn nói trực tiếp.】
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu.
Theo lý, thời điểm này tôi không nên gặp cô ta — sắp ra tòa rồi.
Nhưng không hiểu sao, tôi lại rất muốn biết: người phụ nữ từng ngang nhiên chen chân vào hôn nhân của tôi… bây giờ còn muốn nói gì.
【Được. Thời gian và địa điểm cô chọn.】
Tôi trả lời.