CẢ NHÀ TÍNH TOÁN, TÔI TÍNH SỔ

CHƯƠNG 21



Cả quán cà phê tĩnh lặng hẳn đi.

Trần Kiến Quốc hai mắt đỏ hoe, nhìn tôi, bờ môi run rẩy một lúc lâu mới nặn ra được vài chữ: “Lệ Quyên, có phải em đã nghĩ thông suốt từ lâu rồi không?”

“Đúng.”

“Từ lúc nào?”

“Từ cái đêm anh im lặng.”

“Cái đêm anh im lặng?”

“Lúc mẹ anh mở họp chia tiền, anh câm như hến. Tối về em hỏi anh, anh bảo ‘Hay là cho em út 5 triệu thôi cũng được’.” Tôi nhìn thẳng vào anh ta, rành rọt từng chữ, “Từ đêm đó, em đã hiểu — trong lòng anh, em không quan trọng bằng 6 triệu NDT kia.”

“Không phải—”

“Vậy thì là gì?” Tôi cắt ngang lời anh ta, “Anh nói xem, là gì? Anh nói cho em nghe, lúc đó tại sao anh không nói một tiếng nào? Tại sao lúc mẹ anh bảo em không được chia đồng nào, anh đến cái đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên?”

Anh ta há miệng, rồi lại câm bặt.

“Vì anh không dám.” Tôi nói hộ anh ta, “Anh không dám đắc tội mẹ anh, anh không dám đắc tội em trai anh, anh không dám đắc tội chị gái anh, anh không dám đắc tội bất kỳ ai. Người duy nhất anh dám đắc tội, chính là em.”

“Bởi vì anh biết, đắc tội em, em sẽ nhịn. Còn đắc tội với họ, anh sẽ bị chửi rủa.”

“Anh coi tình yêu em dành cho anh là thứ vũ khí để anh có thể ngang nhiên bắt nạt em.”

Trần Kiến Quốc đứng trân trân tại chỗ, nước mắt lăn dài trên má.

Mẹ chồng há miệng, định nói gì đó, nhưng bị Trần Phương kéo lại.

Ông chú họ luật sư cắm mặt vào điện thoại, vờ như không có mặt ở đó.

Trần Trân rút khăn giấy lau nước mắt — chẳng biết là đang khóc vì cái gì.

Tôi đứng dậy, thu xếp lại đống giấy tờ trên bàn.

 

“Thỏa thuận ly hôn cháu để lại đây, mọi người mang về cứ từ từ mà xem. Nghĩ xong thì ký vào, rồi gọi điện cho tôi.”

Tôi quay người định đi.

“Lệ Quyên.” Trần Kiến Quốc gọi tôi lại.

Tôi dừng bước, không quay đầu.

“Em có từng… có từng yêu anh không?”

Câu hỏi này anh ta từng hỏi, vào cái ngày tôi dọn ra riêng, ở cổng trường Tiểu học Thực nghiệm, hôm nay lại hỏi thêm lần nữa.

Có lẽ anh ta cần xác nhận đi xác nhận lại, xem chừng ấy năm tháng mặn nồng có thực sự tồn tại hay không.

Có lẽ anh ta cần mượn câu hỏi này để chứng minh bản thân không phải là một kẻ thất bại thảm hại.

Tôi quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Đã từng.” Tôi nói, “Nhưng từ cái đêm anh im lặng, tình yêu đó đã chết rồi.”

“Không phải vì anh không đưa tiền cho em, mà là vì anh chưa từng coi em là người nhà của anh.”

“Ở nhà anh, em chỉ là một người dưng, một công cụ, một con osin hầu hạ cả nhà anh. Em không phải là vợ anh, không phải là mẹ của An An, em chỉ là ‘con dâu nhà họ Trần’.”

“Trần Kiến Quốc, anh lấy vợ, chứ không phải tậu nô lệ.”

“Anh về đi.” Tôi quay người, cất bước rời khỏi quán.

Khi ra đến cửa, tôi vẫn loáng thoáng nghe tiếng mẹ chồng gào gọi với theo: “Cô đứng lại! Đứng lại đó cho tôi!”

Tôi không dừng bước.

Bước ra khỏi quán cà phê, cơn gió đêm tháng sáu phả vào mặt, nóng hầm hập, thoang thoảng mùi khói từ những hàng quán thịt nướng.

Tôi đứng bên lề đường, bắt taxi.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn của chị cả Trần Phương: “Lệ Quyên, em ác thật đấy.”

Tôi đáp lại một chữ: “Cảm ơn.”

Điện thoại lại rung, là Trần Kiến Quốc: “Cái giấy cam kết từ bỏ quyền tài sản đó, có phải em đã thủ sẵn từ lâu rồi không?”

Tôi đáp: “Chuẩn bị từ trước khi cưới rồi.”

“Em ngay từ đầu đã không tin anh?”

Tôi nhìn đăm đăm vào dòng chữ này rất lâu.

“Không, em chỉ không tin vào nhân tính thôi.”

Gửi xong, tôi tắt máy, vẫy một chiếc taxi.

“Đi đâu vậy cô?” Tài xế hỏi.

“Đường Hoa Viên phía Bắc.”

Xe lăn bánh, những ánh đèn neon lấp loáng vụt qua ngoài cửa sổ, chớp tắt liên hồi, hắt lên mặt tôi những vệt sáng tối như một cảnh chuyển đoạn trong phim.

Tôi dựa đầu vào cửa kính, nhắm mắt lại.

Trong tâm trí vang vọng những âm thanh đan xen — tiếng khóc của Trần Kiến Quốc, tiếng chửi rủa của mẹ chồng, tiếng thở dài của ông chú họ.

Và cả tiếng nhịp tim của chính tôi, từng nhịp, từng nhịp, vững vàng nhịp nhàng.

Khi về đến nhà, An An đã ăn tối xong ở nhà dì Vương, đang hí hoáy vẽ tranh ngoài ban công.

“Mẹ về rồi!” Con bé chạy ào ra ôm lấy chân tôi, “Mẹ ơi, mẹ bàn bạc xong chưa?”

“Xong rồi con.”

“Ba ký tên chưa ạ?”

“Vẫn chưa. Nhưng sắp rồi.”

An An ngước lên nhìn tôi: “Mẹ ơi, mẹ buồn không?”

Tôi ngồi xổm xuống, áp hai tay vào má con.

“An An, mẹ không buồn. Mẹ chỉ thấy hơi mệt.”

“Vậy mẹ đi nghỉ đi, để con rót nước cho mẹ.”

An An lon ton chạy đi rót nước, lúc bưng lại thì đổ mất một nửa, chiếc ly giấy ướt sũng.

Tôi cầm lấy, nhấp một ngụm.

Nước ấm.

Vừa vặn.

Chương 12: Ngày đầu tiên sau ly hôn

Thỏa thuận đã ký, thủ tục đã làm, ngày tháng vẫn phải tiếp tục.

Thủ tục ly hôn được giải quyết vào thứ Năm, tôi xin cho An An nghỉ nửa ngày, bản thân cũng xin phép công ty đến muộn. Trước cửa Ủy ban nhân dân có khá đông người đứng xếp hàng, ba cặp đến đăng ký kết hôn, một cặp đến ly hôn — chính là chúng tôi.

Nhân viên làm thủ tục là một phụ nữ ngoài bốn mươi, chị ấy lật giở xấp hồ sơ của chúng tôi, nhìn tôi, rồi lại nhìn Trần Kiến Quốc, khẽ hỏi một câu: “Chắc chắn chứ?”

Tôi gật đầu.

Trần Kiến Quốc gật đầu.

Chị ấy thở dài, đóng dấu.

Con dấu đỏ chót đóng xuống, “Cạch” một tiếng, tựa như tiếng chốt khóa.

Chín năm chung sống, khởi đầu bằng một tờ giấy, kết thúc cũng bằng một tờ giấy.

 

Bước ra khỏi cổng Ủy ban, nắng lên rực rỡ, chói đến mức không mở nổi mắt.

An An đang đứng đợi ở cửa, tay cầm một cây kem ốc quế mua ở tiệm tạp hóa gần đó, kem đã chảy mất một nửa, lớp kem sữa đang nhỏ giọt theo kẽ tay con bé.

“Mẹ ơi, xong rồi ạ?”

“Xong rồi con.”

“Vậy bây giờ mình đi đâu hả mẹ?”

“Về nhà.”

Trần Kiến Quốc đứng ở bậc thềm bên dưới, tay siết chặt cuốn sổ ly hôn bìa màu xanh lục, siết đến mức hằn lên những nếp nhăn nhúm.

“An An,” Anh ta gọi con bé lại, “Ba… sau này ba còn được gặp con không?”

An An nhìn tôi, tôi khẽ gật đầu.

“Được chứ ba.” An An nói, “Cuối tuần ba đến đón con, con sẽ dắt ba đi xem mấy chú mèo dưới nhà con.”

Trần Kiến Quốc ngồi xổm xuống, ôm chặt lấy An An, bả vai run lên từng chặp, khóc như một đứa trẻ.

An An bị ba ôm riết, cảm thấy hơi gượng gạo, nhưng vẫn đưa tay vỗ nhẹ lưng anh ta: “Ba đừng khóc nữa, mẹ nói khóc nhiều sẽ sưng mắt đấy.”

Trần Kiến Quốc khóc càng thê thảm hơn.

Tôi đứng cạnh, im lặng.

Trong tình cảnh này, nói gì cũng không phải.

Đưa khăn giấy, quá giả tạo. Giục anh ta đi, quá tuyệt tình. Cứ đứng chôn chân chờ đợi, quá ngớ ngẩn.

Nên tôi chỉ lặng lẽ đứng nhìn, chờ anh ta tự khóc cho xong.

Khóc xong, anh ta đứng lên, lau mặt, nhìn tôi.

“Lệ Quyên, câu hỏi cuối cùng.”

“Nói đi.”

“Nếu tụi mình bắt đầu lại, em có…”

“Không.” Tôi nói, “Không có chữ nếu nào cả.”

Anh ta cười khổ: “Em là con người, không bao giờ để lại đường lui cho người khác.”

“Tôi từng để rồi.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, “Để lại suốt tám năm ròng rã. Mà anh có dùng được đâu.”

Anh ta quay người bước đi, cái bóng trải dài dưới ánh mặt trời, cuối cùng khuất sau trạm xe buýt.

An An kéo tay tôi: “Mẹ ơi, ba đi rồi.”

“Ừ.”

“Mình đi thôi mẹ.”

“Được.”

Dắt con đi được một quãng, tôi lấy điện thoại ra, mở app du lịch, xem vé máy bay đi Tam Á.

“An An, con muốn đi ngắm biển không?”

“Dạ muốn!” Mắt An An sáng rực lên, “Khi nào mình đi ạ?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...