DI VẬT CUỐI CÙNG CỦA BÀ NỘI
CHƯƠNG 12
Không nhờ bố.
Không nhờ mẹ.
Không nhờ bất kỳ ai.
Trường tổ chức một buổi lễ tuyên dương lớn ở hội trường.
Đích thân thầy hiệu trưởng trao thưởng.
Dưới đài là hơn 3000 giáo viên và học sinh toàn trường.
Lúc tôi bước lên bục, tiếng vỗ tay rền vang.
Thầy hiệu trưởng bắt tay tôi.
“Trần Vọng, em phát biểu vài câu nhé.”
Micro được đưa tới trước mặt tôi.
Tôi nhìn xuống những người ngồi dưới.
Hà Mộng Kỳ ngồi hàng thứ 3 đang giơ ngón tay cái về phía tôi.
Lâm Tiểu Lộc đứng cạnh đang vỗ tay.
Tống Tư Nhã ngồi tít phía sau cũng đang vỗ tay.
Tôi cất lời.
“Cảm ơn nhà trường, cảm ơn các thầy cô. Em chẳng có bí quyết học tập gì đặc biệt, chỉ là đọc sách thật nhiều lần, chỗ nào không hiểu quyết không bỏ qua. Từ nhỏ tới lớn, người giúp đỡ em không nhiều, nhưng bất kỳ ai từng giơ tay ra, em đều ghi khắc trong lòng.”
Dừng một chút.
“Em muốn gửi gắm một câu đến những bạn học có hoàn cảnh không được tốt như em.”
Dưới đài im phăng phắc.
“Sách vở không quan tâm bố bạn là ai, giấy thi cũng không để ý bạn mặc đồ gì. Bạn giải đúng được mấy câu, thì bài thi của bạn đáng giá bấy nhiêu điểm.”
Tiếng vỗ tay lại vang lên.
Lần này còn to hơn cả ban nãy.
Kết thúc buổi tuyên dương, tôi bị chặn lại ngoài hành lang.
Mẹ tôi.
Bà ta mặc một chiếc áo phao mới, tóc còn uốn xoăn.
“Vọng Vọng.”
Giọng bà ta không còn the thé nữa. Trở nên mềm mỏng, thậm chí còn mang chút ý vị nịnh nọt.
“Giải thưởng lần này của mày, có tiền thưởng không?”
Chương 22
Tôi nhìn khuôn mặt đã được trang điểm kỹ càng của mẹ tôi.
“Sao mẹ vào được trường?”
“Bảo với bảo vệ tao là mẹ mày, thế là họ cho vào.”
“Có chuyện gì?”
“Vọng Vọng, mẹ không đến để đòi tiền.” Giọng bà ta hạ xuống rất thấp, hốc mắt còn đỏ hoe, “Em mày dạo này có chuyện, nó đánh nhau trong trường, thầy cô gọi phụ huynh. Bố mày lên, nói mấy câu thì cãi nhau với người ta, suýt nữa còn đánh cả thầy giáo. Nhà trường định kỷ luật em mày, bố mày cuống cuồng van xin người ta cũng vô ích.”
“Thế thì liên quan gì đến con?”
“Mày bây giờ là người có giải quốc gia rồi, lời nói có trọng lượng. Mày gọi một cuộc điện thoại đến trường em mày, nói đỡ cho nó vài câu được không?”
“Mẹ, con đoạt giải Toán Olympic chứ không phải làm quan lớn. Tấm huy chương vàng không quản nổi chuyện kỷ luật của trường khác.”
“Mày chỉ cần gọi điện, xưng danh ra, người ta nghe thấy huy chương vàng quốc gia là…”
“Mẹ.” Tôi ngắt lời bà ta, “Em đánh nhau là chuyện của nó. Nó học lớp Tám rồi, tự làm tự chịu. Người làm cha làm mẹ như hai người lẽ ra phải dẫn nó đi xin lỗi, chứ không phải tìm con để trốn tránh hình phạt.”
Sắc mặt bà ta thay đổi.
“Mày cứ không muốn thấy em mày sống tốt đúng không?”
“Con không nói là không muốn nó sống tốt. Ý con là nó đánh người thì tự đi mà xin lỗi.”
“Mày bớt lên giọng dạy đời tao đi!” Giọng bà ta lại ré lên chói tai, “Từ bé mày đã nhìn em mày không thuận mắt, bây giờ điểm cao một chút là mày định giẫm đạp người nhà xuống bùn à?”
Học sinh đi ngang qua hành lang dừng bước.
Có người đang tò mò nhìn về phía chúng tôi.
“Mẹ, mẹ nói nhỏ thôi.”
“Tao việc gì phải nói nhỏ? Tao đẻ ra mày, mày từ bụng tao chui ra! Bây giờ mày có tài rồi thì không thèm nhận bố mẹ nữa hả?”
“Con không nhận bố mẹ lúc nào? Lần trước ở cổng trường, mẹ đến đòi tiền trợ cấp của con. Năm ngoái, mẹ bắt con về kèm em học. Bây giờ mẹ lại bảo con gọi điện thoại xin xỏ cho em. Lần nào mẹ đến tìm con, cũng là bắt con phải làm chuyện này chuyện nọ. Đã có bao giờ mẹ đến chỉ để hỏi xem con sống có tốt không?”
Những lời này, tôi đã kìm nén rất lâu rồi.
Môi mẹ tôi run rẩy.
Bà ta chỉ tay vào tôi, ngón tay run bần bật.
“Mày… mày…”
“Mẹ, việc con đoạt huy chương vàng quốc gia, được đại học Kinh Hoa cấp suất bảo lưu, mẹ nghe được những chuyện này từ chỗ chú ba chứ không phải nghe từ miệng con. Mẹ biết tại sao không? Bởi vì con không muốn hai người đến. Mỗi lần hai người đến, là lại muốn vơ vét một thứ gì đó từ trên người con. Con không sợ khổ, không sợ nghèo, nhưng con sợ hai người.”
Hành lang yên lặng đến mức tiếng ù ù của cục nóng điều hòa cũng nghe rõ mồn một.
Mẹ tôi nhìn chằm chằm tôi rất lâu.
Sau đó, bà ta đột ngột ngồi thụp xuống, bật khóc bù lu bù loa.
“Sao tao lại đẻ ra cái đồ ăn cháo đá bát thế này… tao nuôi tốn cơm tốn gạo…”
Tôi đứng yên không động đậy.
Có cô giáo trẻ đi ngang qua, vội đỡ mẹ tôi dậy.
“Phụ huynh ơi, chị đứng lên trước đã, có chuyện gì mình vào văn phòng giải quyết.”
Mẹ tôi gạt phắt tay cô giáo ra.
“Đừng có xía vào chuyện nhà người ta!”
Bà ta đứng dậy, quệt vội nước mắt trên mặt, ném lại câu cuối cùng về phía tôi.
“Được. Mày không nhận cái nhà này, nhà tao cũng không chứa mày nữa. Sau này em mày có sứt mẻ gì, đừng có vác mặt về cầu xin bọn tao.”
“Con chưa từng cầu xin hai người điều gì.”
Bà ta sững lại một giây.
Rồi quay người bỏ đi.
Tôi đứng ở hành lang, nhìn bóng lưng bà ta khuất sau ngã rẽ cầu thang.
Hà Mộng Kỳ từ cửa lớp chạy ra.
“Vọng Vọng, cậu không sao chứ?”
“Không sao.”
“Những lời mẹ cậu nói lúc nãy…”