DI VẬT CUỐI CÙNG CỦA BÀ NỘI
CHƯƠNG 13
“Kệ đi.”
“Mắt cậu đỏ kìa.”
Thế à.
Tôi đưa tay sờ khóe mắt.
Đúng là hơi ướt.
Không phải vì tủi thân.
Mà là thấy nhẹ nhõm.
Những lời nén nhịn suốt sáu năm qua, hôm nay cuối cùng cũng nói ra được rồi.
Chương 23
Ba ngày sau buổi lễ tuyên dương, một chuyện tôi không ngờ tới đã xảy ra.
Bài báo viết về tôi của thành phố đã lan truyền trên mạng.
Tiêu đề rất dài, nhưng ý chính chỉ có một: Nữ sinh bị bố mẹ bỏ rơi từ nhỏ, một mình lớn lên, giành huy chương vàng kỳ thi Toán quốc gia.
Bài báo không chỉ đích danh bố mẹ tôi, nhưng kể rất chi tiết về hoàn cảnh của tôi.
11 tuổi bà nội mất, một mình sống ở quê, mỗi ngày đạp xe 40 phút đi học, suýt bị bắt ra quán cơm làm thuê, cấp 2 đỗ nhờ thi học sinh giỏi, cấp 3 sống nhờ tiền tài trợ của Quỹ.
Chỉ trong ba ngày, bài báo đạt hơn 100.000 lượt chia sẻ.
Khu vực bình luận cãi nhau ỏm tỏi.
Có người nói: Đây mới thực sự là con nhà nghèo vượt khó vươn lên.
Có người mắng: Bố mẹ đứa bé này không xứng làm người.
Có người thốt lên: Thời đại này rồi mà vẫn còn kiểu gia đình trọng nam khinh nữ thế này sao?
Tôi không xem những thứ đó. Là Hà Mộng Kỳ cầm điện thoại đưa cho tôi xem.
“Vọng Vọng cậu nhìn xem! Cậu nổi tiếng rồi!”
“Tắt đi.”
“Cậu không xem bình luận à? Toàn khen cậu thôi!”
“Chẳng có gì hay mà xem.”
Nhưng sự việc không dừng lại đơn giản như thế.
Chiều hôm đó, bố tôi gọi điện đến.
“Trần Vọng! Có phải mày ăn nói linh tinh gì với phóng viên rồi không?”
“Con không nói linh tinh. Phóng viên hỏi gì con trả lời nấy.”
“Mày có biết bây giờ cả thị trấn đang chửi bới tao với mẹ mày sau lưng không? Hàng xóm nhìn mẹ mày như nhìn tội phạm ấy!”
“Con chỉ nói sự thật. Nếu bố thấy thanh danh nhà mình khó nghe, thì đó là do sự thật vốn dĩ khó nghe, chứ không phải con nói ra những điều không nên nói.”
“Mày—”
“Bố còn định nói gì nữa không?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Chú ba mày nói, mày được bảo lưu vào đại học Kinh Hoa rồi.”
“Vâng.”
“Thế sau này ra trường kiếm được bao nhiêu tiền?”
“Chưa biết ạ.”
“Em trai mày học hành càng ngày càng bết bát, mẹ mày ngày nào cũng khóc ở nhà, bảo hối hận hồi xưa không đối xử tốt với mày.”
“Hối hận?”
“Nghỉ hè này mày về đi, cả nhà mình ngồi lại nói chuyện tử tế. Mẹ mày sẽ đứng ra chi tiền, mời mày ăn một bữa ở nhà hàng lớn nhất huyện.”
“Không cần đâu ạ.”
“Mày có ý gì? Qua cầu rút ván à?”
“Bố, năm con 11 tuổi, bố vứt con một mình ở quê. Năm con 12 tuổi, bố định bán con ra quán cơm làm cu li. Cũng năm con 12 tuổi, bố định gả con cho ông già 40 tuổi đổi lấy 6 vạn 8 sính lễ. Bây giờ bố bảo ‘cả nhà ngồi lại nói chuyện tử tế’, bố nghĩ con nên trả lời thế nào?”
“Đó toàn là chuyện cũ rích rồi!”
“Đúng là chuyện cũ. Nhưng đến tận bây giờ, hai người chưa một lần nói câu ‘Xin lỗi’. Không phải vì hai người không biết mình làm sai, mà là hai người chưa bao giờ coi đó là sai. Tiền học phí của em trai quan trọng hơn, tiền học thêm của em trai quan trọng hơn, tiền cưới vợ cho em trai quan trọng hơn, mọi thứ đều quan trọng hơn con. Bây giờ con có tiền đồ, bố mới nhớ ra từ ‘người một nhà’ sao?”
“Mày bớt nhai lại chuyện cũ đi! Tao là bố mày!”
“Bố là bố con. Nhưng từ năm 11 tuổi, bố chỉ là một cái tên trên sổ hộ khẩu mà thôi.”
Tôi cúp máy.
Ngồi trước bàn học trong ký túc xá, mở sách Toán ra, tiếp tục giải bài.
Hà Mộng Kỳ thò đầu từ giường trên xuống.
“Bố cậu à?”
“Ừ.”
“Lại đòi tiền?”
“Lần này không đòi thẳng. Đổi chiến thuật rồi, dùng bài tình cảm.”
“Vô dụng đúng không?”
“Tất nhiên là vô dụng.”
Chương 24
Ngày khai giảng lớp 12, thầy hiệu trưởng thông báo một việc trong giờ sinh hoạt đầu tuần.
Chỉ tiêu tuyển thẳng của đại học Kinh Hoa năm nay đã được chốt, toàn tỉnh có 12 suất, trường Trung học số 1 có 1 suất.
Suất đó là của tôi.
Chỉ cần điểm thi đại học qua điểm sàn nguyện vọng 1, tôi chính thức trở thành sinh viên khoa Toán đại học Kinh Hoa.
Từ khi tin tức lan ra, người tìm đến tôi tự dưng đông hẳn.
Có bạn học lớp khác sang xin bí kíp học tập.
Có các đàn em khóa dưới tới xin chụp ảnh chung.
Có phóng viên trường ngoài tới xin phỏng vấn.
Thậm chí có người của trung tâm luyện thi còn mò tới trường, gạ gẫm tôi làm “đại sứ thương hiệu”.
Tôi từ chối tất cả.
Nhưng có một người tôi không từ chối.
Thím ba.
Lúc thím gọi điện đến, giọng rất nhỏ.
“Vọng Vọng, thím ba tìm cháu có việc, cháu tiện nghe máy không?”
“Thím nói đi ạ.”
“Thím biết cháu bận. Nhưng dạo này chú ba cháu với bố cháu cãi nhau to. Bố cháu đi rêu rao khắp nơi là tiền thưởng, suất tuyển thẳng của cháu đều là do ông ta bỏ tiền ra chạy vạy lo lót. Chú ba cháu chướng tai gai mắt, nhắn mấy câu thật lòng lên nhóm gia đình, thế là bị bố cháu kích ra khỏi nhóm luôn.”
“Chú ba bênh vực cháu ạ?”
“Ông ấy lúc nào cũng thấy bố mẹ cháu làm sai lè ra. Hồi bà nội cháu mất, cái vụ bố cháu bới tung nhà tìm tiền, chú ba cháu đã ngứa mắt rồi. Chỉ là trước kia không tiện nói, bây giờ cháu thành đạt, ông ấy mới dám lên tiếng.”