KHI HOA NỞ TRỞ LẠI
CHƯƠNG 6
Tôi nhìn ông.
“Thầy muốn em đến làm việc ở đó sao?”
“Không phải làm thuê.”
“Mà là làm đối tác.”
Tôi không trả lời ngay.
Ông vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Không vội. Nghĩ kỹ rồi hãy trả lời tôi.”
Hôm đó về đến nhà.
Khương Ngạn không có ở nhà.
Tiểu Niệm đang ngồi lắp Lego trong phòng khách.
Tôi ngồi xuống bên cạnh con bé.
“Mẹ.”
“Hửm?”
“Hôm nay lúc ba đến đón con ở trường mẫu giáo, bên cạnh ba có một cô.”
Động tác trên tay tôi không hề dừng lại.
“Cô nào?”
“Cô mặc váy trắng. Tóc rất dài. Cô ấy cho con một cây kẹo mút.”
Tôi cầm một miếng Lego lên.
“Ngon không?”
“Ngon ạ. Vị dâu tây.”
“Vậy thì tốt.”
Tôi giúp con bé lắp phần mái của tòa lâu đài.
Không hỏi thêm gì nữa.
Mười giờ tối.
Khương Ngạn trở về.
Ngồi xuống sofa.
“Tiểu Niệm ngủ rồi à?”
“Ừm.”
Anh ta lướt điện thoại.
“Cuối tuần này em có rảnh không? Mẹ anh muốn đến thăm Tiểu Niệm.”
“Em rảnh.”
Anh ta gật đầu.
Do dự một chút.
“Bà ấy có thể... sẽ dẫn theo một người.”
Tôi đang thu dọn đồ chơi của Tiểu Niệm.
Bàn tay khựng lại một thoáng.
“Ai vậy?”
“Chị họ của anh. Chị ấy mới về nước.”
Tôi bỏ đồ chơi vào giỏ.
“Được.”
Anh ta nhìn tôi một cái.
Dường như muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng vẫn không nói.
Thứ Bảy.
Mẹ của Khương Ngạn đến.
Không dẫn theo chị họ của anh ta.
Mà dẫn theo bố anh ta.
Vừa bước vào cửa, hai ông bà đã đi tìm Tiểu Niệm.
Tôi pha trà.
Cắt trái cây.
Bầu không khí vẫn bình thường.
Cho đến bữa trưa.
Mẹ Khương Ngạn đặt đũa xuống.
“Tri Ý à.”
“Dạ?”
“Nghe nói dạo này con bận làm dự án gì đó ở bên ngoài?”
Tôi gắp một miếng cá.
“Vâng. Một dự án thiết kế.”
“Kiếm được bao nhiêu tiền?”
Khương Ngạn bên cạnh ho khẽ một tiếng.
“Mẹ—”
“Mẹ hỏi thì sao nào?”
Bà nhìn tôi.
“Tri Ý, chuyện con làm mấy công việc này, Khương Ngạn có biết không?”
“Biết ạ.”
“Vậy ai trông con?”
“Con trông. Việc đưa đón cũng không bị ảnh hưởng.”
Bà gật đầu.
Nhưng độ cong nơi khóe môi cho tôi biết bà không hài lòng.
Quả nhiên.
Sau bữa ăn.
Bà kéo Khương Ngạn ra ban công.
Tôi ở trong bếp rửa bát.
Không nghe rõ họ nói gì.
Nhưng vẫn nghe được vài từ rời rạc.
“Suốt ngày không ở nhà.”
“Tiểu Niệm còn nhỏ.”
“Đàn bà một khi lòng đã hướng ra ngoài...”
Tôi vặn vòi nước lớn thêm một chút.
Giọng Khương Ngạn vẫn vọng vào.
“Mẹ, mẹ đừng quản nữa. Cô ấy thích bận rộn thì cứ để cô ấy bận rộn, dù sao cũng chưa ảnh hưởng gì đến gia đình.”
“Bây giờ chưa ảnh hưởng. Sau này thì sao? Đợi đến lúc nó đủ lông đủ cánh rồi—”
Tiếng nước đã che lấp phần còn lại.
Tôi rửa bát xong.
Lau khô tay.
Khi bước ra khỏi bếp, hai người đã quay lại phòng khách.
Mẹ Khương Ngạn nhìn tôi.
Mỉm cười.
“Tri Ý à, mẹ không có ý gì khác đâu. Chỉ thấy con vừa chăm con vừa làm dự án, vất vả quá thôi.”
Tôi cũng cười.
“Không sao ạ. Bận một chút cũng thấy cuộc sống phong phú hơn.”
Bà không nói gì nữa.
Tối hôm đó, sau khi hai ông bà về.
Khương Ngạn tựa vào sofa.
“Mấy lời mẹ anh nói, em đừng để trong lòng.”
“Em không để tâm.”
“Bà chỉ có tư tưởng cũ thôi.”
“Em biết.”
Anh ta quay sang nhìn tôi.
“Nhưng có một điều bà nói đúng. Em thật sự quá bận. Học kỳ sau Tiểu Niệm sẽ lên lớp tiền tiểu học, giờ tan học sẽ thay đổi. Đến lúc đó em định sắp xếp thế nào?”
Tôi đang xem điện thoại.
“Em đã sắp xếp xong rồi.”
“Sắp xếp thế nào?”
“Lớp tiền tiểu học tan học lúc ba giờ rưỡi. Em đã nói với nhóm dự án rồi, mỗi ngày em chỉ cần rời hiện trường trước ba giờ là được.”
Anh ta nhíu mày.
“Vậy buổi tối em vẫn phải tăng ca để vẽ thiết kế à?”
“Đúng vậy.”
“Vậy chẳng phải ngày nào em cũng quay cuồng từ sáng đến tối sao—”
“Khương Ngạn.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
“Những ngày anh làm việc mười hai tiếng một ngày, có ai từng hỏi anh có mệt không?”
Miệng anh ta khẽ động.
Nhưng không nói được gì.
Tôi đứng dậy.
“Anh không cần lo cho em. Em tự sắp xếp được.”
Nói xong tôi đi vào phòng ngủ.
Đóng cửa lại.
Đêm đó tôi không mất ngủ.
Ngược lại còn ngủ rất sâu.
Dự án tiếp tục được triển khai.
Tiến độ thi công đoạn Nam Hạng đã đạt bảy mươi phần trăm.
Bắt đầu thu hút sự chú ý của truyền thông.
Một tài khoản công chúng địa phương đăng một bài viết.
Tiêu đề là:
“Nam Hạng phố cổ khoác áo mới: Một con phố văn hóa đầy hơi thở cuộc sống sắp được tái sinh.”
Bài viết nhắc đến đội ngũ thiết kế.
Nhắc đến Lâm Chính Tắc.
Cũng nhắc đến tên tôi.
“Nhà thiết kế trẻ Thẩm Tri Ý phụ trách phương án khu trải nghiệm trọng điểm. Thiết kế của cô không chỉ giữ lại ký ức lịch sử của khu phố cổ mà còn khéo léo đưa các không gian chức năng hiện đại vào đó. Nhiều chuyên gia trong ngành đánh giá đây là ‘một tác phẩm tinh tế hiếm thấy trong lĩnh vực thiết kế văn hóa - du lịch những năm gần đây’.”
Bài viết này được một đồng nghiệp của Khương Ngạn chia sẻ lên vòng bạn bè.
Tối hôm đó.
Khi Khương Ngạn về nhà.
Sắc mặt anh ta không được tốt.
“Em lên báo rồi à?”
“Không hẳn là báo. Chỉ là một tài khoản công chúng thôi.”
“Có mấy người gắn thẻ anh. Hỏi vợ anh có phải Thẩm Tri Ý trong bài viết đó không.”
Tôi đang đọc truyện tranh minh họa cho Tiểu Niệm.
“Ừm. Là em.”
Anh ta đứng giữa phòng khách.
“Chuyện này sao em không nói với anh?”
Tôi lật sang một trang khác.
“Nói gì cơ?”
“Dự án của em được truyền thông đăng bài rồi—”
“Đó là phóng viên tự viết. Không phải em chủ động gửi bài.”
Anh ta im lặng vài giây.
“Bây giờ em đủ lông đủ cánh rồi đúng không?”