KHI TÔI NHÌN THẤY ĐƯỢC NGÀY CUỐI CÙNG
CHƯƠNG 6
Khi mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt tôi là trần nhà màu trắng toát, trong khoang mũi nồng nặc mùi thuốc sát trùng.
Mu bàn tay đang cắm kim truyền, chất lỏng theo ống nhựa trong suốt chảy vào tĩnh mạch.
Tôi đang ở bệnh viện.
Quay đầu sang, có một người đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh.
Cố Hành.
Một tay anh chống lên trán, cả người ngồi bất động ở đó, cà vạt nới lỏng quá nửa, xắn tay áo lên đến khuỷu tay.
Trông có vẻ anh đã giữ tư thế này rất lâu rồi.
Tôi há miệng định nói, nhưng cổ họng khô khốc không phát ra tiếng.
Anh nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu nhìn sang.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy một nét mặt vô cùng phức tạp của anh.
Không phải sự thờ ơ, không phải sự chán ghét.
Là một thứ gì đó mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
“Tỉnh rồi à?”
Môi tôi mấp máy.
“Sao em… chưa chết?”
Anh không đáp lời tôi, quay sang bấm chuông gọi y tá ở đầu giường.
Bác sĩ bước vào làm kiểm tra sơ bộ, nói một tràng dài mà tôi nghe không rõ lắm.
Đại ý là: Suy dinh dưỡng lâu ngày cộng thêm bệnh dạ dày nghiêm trọng, đêm qua lên cơn cấp tính dẫn đến sốc. Lúc đưa tới đây đã có triệu chứng mất nước, muộn nửa tiếng nữa thôi là không kịp cứu.
Bác sĩ đi khỏi, phòng bệnh lại chìm vào im lặng.
Cố Hành ngồi lại ghế, không nhìn tôi.
“Ngày tháng trong lòng bàn tay em… là ngày hôm qua.”
Đột nhiên anh nói một câu như vậy.
Tôi khựng lại.
“Anh nhìn thấy rồi sao?”
Anh trầm ngâm vài giây.
“Sau khi em ngất đi, anh bế em lên xe, bàn tay em mở ra.”
“Anh nhìn thấy mấy chữ đó?”
Anh cúi đầu, giọng rất nhỏ.
“Anh không thấy. Nhưng trong lòng bàn tay em có một vết đỏ, giống như bị phỏng vậy.”
Tôi lật tay lại xem.
Dòng chữ đó đã biến mất.
Trong lòng bàn tay chỉ còn lại một vệt đỏ mờ mờ, giống như vết sẹo để lại sau khi bị thứ gì đó đốt cháy.
Tôi chưa chết.
Đã qua ngày đó rồi, nhưng tôi chưa chết.
Chương 12: Đừng làm loạn nữa
Sáng hôm sau, Cố Hành vẫn ở đó.
Anh tựa lưng vào ghế ngủ cả đêm, tư thế gần như không đổi.
Lúc tôi tỉnh dậy, anh đang gọi điện thoại.
Giọng anh nén rất thấp, tôi chỉ nghe lõm bõm được vài từ.
“… Không cần đến… Anh đang ở bệnh viện… Tạm thời đừng cho mọi người biết.”
Cúp điện thoại xong, anh bước tới bưng bát cháo trên đầu giường đưa cho tôi.
“Bác sĩ nói tình trạng dạ dày của em rất tệ, ăn chút cháo trước đi.”
Tôi nhận lấy, bát cháo vẫn còn ấm.
Trong trí nhớ của tôi, đây là lần thứ hai anh trực tiếp đưa đồ cho tôi.
Lần trước là ly sữa mười một năm về trước.
“Anh cả.”
“Ừ.”
“Hôm qua sao anh lại nghe điện thoại?”
Anh không trả lời.
“Trước đây anh chưa bao giờ bắt máy.”
Anh dời mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, rất lâu sau mới lên tiếng.
“Anh thấy tin nhắn em gửi.”
“Yêu cầu kết bạn ấy hả? Anh không đồng ý mà.”
“Anh thấy rồi, nhưng chưa kịp bấm.”
Anh khựng lại.
“Đang họp.”
Tôi cúi đầu húp cháo, không nói thêm lời nào.
Anh có đang nói dối hay không tôi không rõ.
Nhưng ít ra anh đã đến.
Cháo mới ăn được một nửa thì cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
Cố Dao đứng ở cửa, tay xách một túi hoa quả, khuôn mặt vẫn còn vẻ mệt mỏi vì ngủ không đủ giấc.
“Chị!”
Con bé chạy lóc cóc tới, đặt túi hoa quả lên tủ đầu giường.
“Anh cả nhắn tin bảo chị nằm viện, làm em sợ muốn chết! Chị bị sao vậy?”
“Không sao, dạ dày không tốt thôi.”
“Hôm qua có phải chị ở nhà một mình không? Đáng ra em không nên đi, tất cả là tại anh hai.”
Mắt con bé đỏ hoe, nhưng nhanh chóng khôi phục lại bình thường.
“Chị đợi chút, em đi gọt táo cho chị.”
Nhìn dáng vẻ tất bật của nó, tôi có chút hoảng hốt.
Đúng lúc này, điện thoại của tôi rung lên.
Là tin nhắn của Cố Thâm.
“Nghe nói em nhập viện rồi, đừng làm loạn nữa, dưỡng bệnh cho tốt đi.”
Đừng làm loạn nữa.
Tôi nhìn chằm chằm ba chữ này rất lâu.
Trong mắt anh ấy, tôi đang làm loạn.