NGƯỜI TA CỨU NĂM XƯA, CUỐI CÙNG CŨNG KHÔNG THUỘC VỀ TA

CHƯƠNG 13



Đồ ăn của mặc của Bùi Thừa Bảo đều là hạng nhất, chỉ là thỉnh thoảng hắn cũng thấy sầu muộn.

Sách là không được đọc, biết vài chữ là được; võ là không được học, biết mấy chiêu phòng thân là đủ.

Đại ca văn chương lỗi lạc, ở trong hội thơ tỏa sáng nổi bật, mọi người hùa vào bảo hắn cũng làm một bài, hắn hì hục nửa ngày không thốt ra được một câu.

Thế là cả hội cười rộ lên.

Nhị ca võ nghệ cao cường, giương cung có thể bắn điêu, mọi người lại hùa vào bảo hắn cũng săn lấy một con, nhưng hắn đỏ mặt tía tai mà đến dây cung cũng không kéo nổi.

Thế là lại một phen cười rộ lên.

Đau lòng nhất là phụ mẫu cũng cười, hai vị ca ca cũng cười.

Nên cười chứ, dưới hai người con cưng của trời lại là một kẻ phế vật.

Sự kết hợp như vậy nghĩ thôi đã thấy buồn cười rồi.

Thế là Bùi Thừa Bảo cũng cười theo.

Cười chán rồi, Bùi Thừa Bảo bắt đầu ho, ho mãi rồi hắn ngã bệnh.

Đại phu nói là tâm bệnh, do u uất mà thành.

Bùi phụ Bùi mẫu cau mày, vẫn không hiểu nổi cơm ngon áo đẹp cung phụng như thế, sao lại sinh bệnh được.

Bùi Thừa Bảo cũng không nói rõ được.

Hắn uống thuốc mỗi ngày, uống đến phát nôn.

Sau đó, Bùi Thừa Bảo bắt đầu lui tới những chốn tần lâu sở quán, hắn đi không phải vì một khắc xuân tiêu, mà là để nghe khúc.

Đủ loại nhạc khúc khác nhau.

Trong âm nhạc, hắn có thể nhắm mắt lại, có thể nín thở tập trung, có thể thấy dễ chịu hơn một chút.

Sau đó, phụ mẫu đánh hắn một trận.

“Cái thứ không nên thân, chốn ăn chơi trác táng thường phong bại tục thế này mà ngươi cũng dám đi!”

Hắn bị đánh đến mức nước mắt lưng tròng.

Cho nên hắn không đi thanh lâu nữa, đổi sang đi Thanh Phong Phường nơi nam tử tụ tập.

Sau đó, phụ mẫu lại đánh hắn một trận nữa.

“Tiếng tăm Bùi gia đều bị ngươi bôi tro trát trấu hết rồi, lại còn học thói xấu thích nam phong.”

Lần này hắn không khóc.

Không đi được chốn phong hoa thì thôi, nếu ngay cả Thanh Phong Phường cũng không được đi, thà chết phắt cho xong.

Thế là cái danh thích nam phong ngày một vang xa.

Bùi mẫu lo lắng, đành phải hủy mấy hôn sự đã bàn định, chung quy không thể đẩy cô nương nhà người ta vào hố lửa là nhi tử mình được.

Mấy vị cô nương kia nghe tin hủy hôn thì thầm thở phào nhẹ nhõm.

Bùi Thừa Bảo là một kẻ công tử bột chẳng ra sao, là tiểu phế vật của Bùi gia.

Cả kinh thành đều biết.

Lý Ngư liệu có thích một kẻ như mình không?

Bùi Thừa Bảo vừa nghĩ vừa thấy vết thương lại bắt đầu đau, đau đến mức hắn phải vùi đầu vào khuỷu tay.

Buổi tối trong từ đường đặc biệt lạnh, cái nóng ban ngày bị quét sạch, chỉ còn lại từng cơn gió lạnh lẽo.

Bùi Thừa Bảo hắt hơi một cái, rồi trong cơn mơ màng, hắn thấy một bóng người đang tiến lại gần mình.

Hình như là Lý Ngư.

Chắc là ngủ mê thật rồi.

Lý Ngư đang ở Thanh Phong Phường mà, sao có thể về thăm hắn được.

Hắn nheo mắt lại, nhận ra đúng thật là Lý Ngư.

Nàng đi tới, ngồi xuống rồi chọc chọc vào mặt hắn.

Giống như buổi trưa hôm đó, cũng là như vậy, mặt hắn lập tức đỏ bừng lên.

Lý Ngư hỏi hắn: “Ngươi có nhớ ta không?”

Ta hỏi Bùi Thừa Bảo: “Ngươi có nhớ ta không?”

Bùi Thừa Bảo bàng hoàng hồi lâu, mới nhỏ giọng nói: “Có một chút… sao nàng lại về đây?”

Ta nhìn những lớp băng gạc trên người hắn, nói: “Song Hỷ bảo ngươi bị đánh, ta tới thăm ngươi.”

“Còn đi nữa không?”

Ta do dự một chút rồi nói: “Đợi vết thương của ngươi lành hẳn rồi tính tiếp.”

Bùi Thừa Bảo cười: “Vết thương của ta nặng lắm, xem ra nàng phải ở lại thêm nhiều ngày rồi.”

“Tại sao ngươi lại bị đánh?”

“Ta làm mất nàng, phụ mẫu ta giận.”

“Nhưng ta là tự mình ở lại Thanh Phong Phường mà.”

Bùi Thừa Bảo không nói gì.

“Ta đi giải thích với bá phụ bá mẫu.”

Bùi Thừa Bảo kéo ta lại, hắn không cười nữa, vẻ mặt nghiêm túc khiến ta cảm thấy hơi lạ lẫm.

Hắn hỏi ta: “Nàng có bằng lòng…”

“Bằng lòng gì cơ?” Ta nghe không rõ.

Bùi Thừa Bảo quay đầu đi không nhìn ta, nhưng sức lực ở bàn tay đang nắm tay ta lại lớn thêm một chút.

Hắn hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm rồi mới tiếp tục nói: “Bằng lòng cùng ta hưởng vinh hoa phú quý, cùng nhau ăn uống, cùng nhau chơi đùa, bên nhau thấu hiểu, bên nhau bầu bạn…”

“Hả?”

“Ý ta là, nàng có bằng lòng thành thân với ta không?”

Ta ngẩn người, Bùi Thừa Bảo vẫn không dám nhìn ta.

Vành tai hắn đã đỏ ửng cả lên.

Còn ta, trong lòng dâng lên một cảm giác khác lạ.

Ngứa ngáy, khiến tim ta lỡ mất một nhịp, rồi lại đập liên hồi.

Một nhịp, hai nhịp… càng lúc càng nhanh, mang theo thứ tình cảm khó gọi tên đang ấp ủ trong tiết tháng sáu này.

Ánh mặt trời rạng rỡ như thúc đẩy thời gian phát triển của tâm tư, không ngừng lan tỏa, không ngừng xâm chiếm, cho đến khi hoàn toàn nhấn chìm ta.

Chương trước Chương tiếp
Loading...