SAU KHI HỦY HÔN, TÔI THÀNH ĐIỀU ANH KHÔNG VỚI TỚI
CHƯƠNG 15
“Nhược Vãn gia nhập Minh Hòa chưa tới nửa năm.”
“Ba dự án hoàn thành, dự án nào cũng vượt ngoài kỳ vọng.”
“Tài năng của cô ấy không cần tôi chứng minh.”
“Tác phẩm sẽ tự lên tiếng.”
Bên dưới vang lên tiếng vỗ tay.
Tôi đứng trên sân khấu, nhìn hơn một trăm người ngồi phía dưới, khẽ cười.
Nửa năm trước…
Tôi còn ngồi trên sofa nhà họ Phương như một tấm phông nền.
Nửa năm sau…
Tôi đứng ở đây, được cả giới nhìn lên.
Cuộc đời đúng là như vậy.
Sau khi rẽ một khúc cua…
Phong cảnh phía trước hoàn toàn khác.
Vừa về chỗ ngồi, điện thoại rung lên.
Tin nhắn của Hạ Tranh:
“Chúc mừng.”
“Năm sau dự án còn nhiều hơn nữa.”
“Thẩm tổng chuẩn bị xong chưa?”
Tôi trả lời một chữ:
“Lúc nào cũng sẵn sàng.”
Ngay sau đó, tin nhắn của Lâm Tri Dư cũng tới.
“Thẩm Nhược Vãn!”
“Bên nhà họ Phương xảy ra chuyện lớn rồi!”
Tôi thở dài.
“Lại chuyện gì nữa?”
“Mẹ Phương đi tìm Triệu Khởi Vân!”
“Muốn thông qua cô ấy liên lạc với cậu!”
“Nói nhà họ Phương giờ rất khó khăn, muốn ‘nói chuyện đàng hoàng với Nhược Vãn’!”
Tôi lập tức ngồi thẳng dậy.
“Cái gì?”
“Mẹ Phương đi tìm Triệu Khởi Vân?”
“Đúng!”
“Chiều nay luôn!”
“Không biết bà ta nghe ngóng kiểu gì mà biết cậu gia nhập Minh Hòa, còn chạy thẳng tới quầy lễ tân Minh Hòa nói muốn gặp Triệu Khởi Vân.”
Người như mẹ Phương…
Lúc nào cũng khiến tôi bất ngờ.
Độ dày mặt của bà ta…
Thật sự vượt ngoài sức tưởng tượng.
Tối hôm đó, Triệu Khởi Vân gọi cho tôi.
“Nhược Vãn.”
“Hôm nay có một người tự xưng là mẹ của vị hôn phu cũ của cô tới công ty.”
“Lễ tân không cho bà ấy lên.”
“Bà ấy xin số điện thoại của tôi, tôi không cho.”
“Nhưng bà ấy để lại lời nhắn, nói muốn thông qua tôi hẹn cô gặp mặt.”
“Cô Triệu, xin lỗi đã làm phiền cô.”
“Không phiền.”
“Tôi không để ý tới bà ấy.”
“Tôi chỉ muốn xác nhận tình hình bên cô thôi.”
“Có cần tôi làm gì không?”
“Không cần.”
“Tôi tự xử lý được.”
“Được.”
“Nếu bà ấy còn tới nữa, lễ tân sẽ trực tiếp mời ra ngoài.”
“Cảm ơn cô.”
Cúp máy, tôi ngồi im một lúc.
Mẹ Phương…
Vậy mà đã tìm tới tận Minh Hòa.
Tìm tới tận Triệu Khởi Vân.
Mục đích của bà ta tuyệt đối không thể chỉ là “nói chuyện đàng hoàng”.
Bà ta đã nhìn thấy quy mô của Tê Trì.
Nhìn thấy bối cảnh của Minh Hòa.
Nhìn thấy vị trí hiện tại của tôi.
Vậy bà ta muốn gì?
Tiền?
Thể diện?
Hay muốn nhét Phương Minh Viễn trở lại bên cạnh tôi?
Bất kể là cái nào…
Cũng không thể nữa rồi.
Ngày hôm sau, tôi chủ động liên lạc với mẹ Phương.
Chỉ gửi một tin nhắn:
“Dì à, nghe nói dì đã tới công ty tìm con.”
“Nếu có chuyện gì thì cứ nói trực tiếp với con là được, không cần tìm người khác.”
Bà ta trả lời ngay lập tức.
“Nhược Vãn!”
“Cuối cùng con cũng chịu để ý tới dì rồi!”
“Dì gọi cho con biết bao nhiêu cuộc mà con không nghe, dì hết cách mới phải đi tìm người.”
“Nhược Vãn, chúng ta có thể gặp mặt nói chuyện không?”
“Được.”
“Dì chọn thời gian địa điểm đi.”
“Chiều ngày kia, ba giờ.”
“Lobby bar khách sạn Duyệt Lai.”
“Được.”
Tôi hẹn Lâm Tri Dư làm hậu phương.
Cô ấy không cần xuất hiện.
Chỉ ngồi ở gần đó là được.
Chiều ngày kia, ba giờ.
Sảnh khách sạn Duyệt Lai.
Lúc tôi tới, mẹ Phương đã ngồi sẵn ở đó.
Bà ta già đi hơn nửa năm trước một chút.
Quầng thâm dưới mắt rất rõ.
Tóc cũng không còn chăm chút tinh tế như ngày xưa.
Nhưng son môi vẫn đánh.
Quần áo vẫn chỉnh tề.
Công trình thể diện…
Chết cũng không được bỏ.
Nhìn thấy tôi bước tới, biểu cảm trên mặt bà ta thay đổi mấy lần liên tục.
Đầu tiên là nhẹ nhõm.
Sau đó là dò xét.
Cuối cùng là một loại cảm xúc mà tôi khó gọi tên.
Phức tạp.
Còn có chút chua xót.
“Nhược Vãn, ngồi đi.”
Tôi ngồi xuống.
Bà ta nhìn tôi, môi khẽ động, giống như đang cân nhắc phải mở lời thế nào.
“Nhược Vãn.”
“Nửa năm nay dì vẫn luôn muốn tìm con.”
“Chuyện trước đây là nhà họ Phương sai.”
“Dì thừa nhận.”
“Chuyện Minh Viễn làm thật sự quá khốn nạn.”
“Dì cũng hối hận.”
“Hồi đó không nên ép nó…”
“Dì à.”
Tôi cắt ngang bà ta.
“Hôm nay dì muốn nói gì thì cứ nói thẳng.”
Bà ta khựng lại.
Im lặng vài giây.
Sau đó từ bỏ vòng vo.
“Nhược Vãn.”
“Nhà họ Phương bây giờ rất khó khăn.”
“Bố Minh Viễn sức khỏe vẫn chưa hồi phục hẳn.”
“Nợ của công ty thì càng lúc càng nhiều.”
“Thằng Minh Viễn con cũng biết rồi đó, nó không có bản lĩnh, không chống đỡ nổi.”
“Dì thật sự hết cách rồi mới tới tìm con.”
Bà ta dừng lại một chút.
“Dì biết bây giờ con làm rất tốt.”
“Rất tốt.”
“Triệu Khởi Vân công nhận con.”
“Dự án bên Hạ Tranh dì cũng nghe nói rồi.”
“Nhược Vãn…”
“Con là người có năng lực.”
“Trước đây dì không nhìn ra.”
“Là lỗi của dì.”