TÔI KHÔNG PHẢI CÂY ATM CỦA CẢ NHÀ

CHƯƠNG 6



“Mẹ, thẻ đó con đổi rồi.”

“Ý mày là sao?”

“Học bổng của con được bắn vào thẻ mới rồi. Thẻ cũ đã bị hủy.”

Trong điện thoại, tôi nghe thấy tiếng một cái bát hay cái cốc gì đó bị đập mạnh xuống bàn.

“Mày đổi thẻ rồi á?”

“Vâng.”

“Ai cho mày đổi!”

“Tự con.”

“Mày đưa số thẻ mới đây cho tao.”

“Không đưa.”

Sự im lặng kéo dài.

Tôi có thể nghe thấy tiếng thở của bà, ngày càng nặng nề.

“Giang Đường, mày nói lại lần nữa xem.”

“Mẹ, từ giờ trở đi, tất cả các tài khoản liên quan đến con, đều đứng tên con, là thẻ của con, do con tự đặt mật khẩu.”

“Mày phản rồi!”

Tiếng hét chói tai của bà xuyên qua loa, đâm rát tai khiến tôi phải để điện thoại ra xa một chút.

“Cái đồ ăn cháo đá bát này! Tao nuôi mày khôn lớn ngần này, mày đủ lông đủ cánh rồi là không thèm nhận mẹ nữa phải không?!”

“Con nhận mẹ.”

Tôi đáp.

“Nhưng con không đưa tiền.”

Bà bắt đầu khóc lóc.

Cái kiểu khóc lóc mà tôi đã nghe từ hồi bé tí, vừa khóc vừa kể lể than vãn: “Một thân đàn bà nuôi hai đứa con dễ dàng lắm sao… Bố mày bỏ đi chẳng màng tới cái gì… Tao đã dành tất cả cho chúng mày… Thế mà giờ mày đối xử với tao như vậy…”

Hồi trước, mỗi lần bà khóc, tôi đều thỏa hiệp.

Mỗi một lần.

Từ năm chín tuổi moi hết tiền tiêu vặt đưa cho bà, cho đến năm mười sáu tuổi dâng nộp tờ hai trăm tệ kiếm được nhờ đi làm thêm dịp cấp ba.

Cứ thấy bà khóc, tôi lại thấy lỗi là do mình.

Nhưng lần này, nghe tiếng khóc trong điện thoại, trong đầu tôi lại hiện lên tờ sao kê ấy.

23:07.

Bà đã đợi tôi ngủ say rồi mới đi rút tiền.

“Mẹ, mẹ có khóc hay có mắng, con cũng không đưa tiền đâu.”

Tôi cúp máy.

Lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

Nhưng tay tôi không hề run rẩy.

Đây là lần đầu tiên trong suốt mười tám năm qua, tôi chủ động cúp điện thoại của bà.

09

Tuần thứ hai sau khi khai giảng, vào một buổi chiều thứ Tư.

Tôi vừa bước từ thư viện ra, đi đến dưới lầu ký túc xá, thì thấy một dáng hình quen thuộc đang ngồi thu lu bên bồn hoa.

Mặc chiếc áo bông cũ màu xanh lục, tóc búi sau gáy, xách theo một chiếc túi nilon dệt màu đỏ.

Mẹ tôi.

Giây phút nhìn thấy tôi, bà đứng phắt dậy, đồ đạc trong chiếc túi nilon kêu lanh canh lạch cạch.

“Đường Đường.”

Tôi đứng cách xa năm mét, không nhúc nhích.

“Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”

“Đến thăm con. Mẹ ngồi ghế cứng bảy tiếng đồng hồ đấy.”

Bà bước tới, nhìn tôi từ đầu đến chân.

“Gầy đi rồi. Con xem này, gầy xọp cả đi.”

Bà đưa tay định sờ mặt tôi, tôi lùi lại một bước.

Tay bà khựng lại giữa không trung.

“Mẹ mang dưa chua với thịt hun khói lên cho con này.” Bà bỏ tay xuống, cúi gập người lục lọi trong chiếc túi nilon dệt, “Có cả bánh hoa quế con thích ăn nữa, con có nhớ hồi bé con thích ăn nhất là…”

“Mẹ, rốt cuộc mẹ đến đây làm gì?”

Động tác của bà dừng lại.

Bà từ từ đứng thẳng người lên, nhìn thẳng vào tôi.

“Mẹ lên đây để nói với con, con không được đổi thẻ.”

Tôi biết ngay mà.

“Cái thẻ mới nhận tiền vay vốn của con ấy, con bắt buộc phải đổi lại. Cả cái tiền học bổng, trợ cấp gì đó nữa, cũng phải đổi lại hết.”

“Đổi lại để mẹ mới lấy được tiền chứ gì.”

“Tao là mẹ mày! Tiền của mày cũng là tiền của tao! Pháp luật quy định rõ ràng, con cái có nghĩa vụ phụng dưỡng cha mẹ!”

Giọng bà bắt đầu to lên.

Sinh viên đi ngang qua đều quay lại nhìn.

“Bây giờ mày phải đi ra ngân hàng với tao, đổi cái thẻ đó lại ngay lập tức!”

“Không đổi.”

“Giang Đường!”

Bà tóm chặt lấy cánh tay tôi, móng tay cắm sâu vào lớp tay áo phao.

“Mày mà không đổi lại thì đừng có nhìn mặt người mẹ này nữa!”

Tôi nhìn bà chằm chằm.

Mắt bà đã đỏ hoe, đôi môi run rẩy, nhưng bàn tay bấu vào người tôi lại vô cùng mạnh bạo.

Thái dương tôi giật giật.

“Mẹ, mẹ buông tay ra đi.”

“Tao không buông! Hôm nay mày phải đổi lại bằng được!”

“Có chuyện gì thế?”

Một giọng nói vang lên từ lối vào cầu thang.

Cô Triệu.

Cô bước tới, trước tiên nhìn cánh tay đang bị kẹp chặt của tôi, rồi lại nhìn mẹ tôi.

“Cô là phụ huynh của Giang Đường ạ?”

Mẹ tôi vội buông tay ra, lấy tay quệt mắt, lập tức thay đổi sắc mặt.

“Cô giáo ơi, cô phân xử giúp tôi với. Tôi lặn lội ngàn dặm xa xôi đến thăm con gái, mà nó không thèm nhận tôi. Lên đại học rồi là đổ đốn ra, không gửi tiền về nhà thì chớ, đến mẹ ruột cũng không nhận nữa.”

Ánh mắt cô Triệu lướt qua mặt mẹ tôi, rồi lại nhìn tôi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...